Chương 2432 - Phá cờ (4)
Ma Ni giáo chủ nghe vậy khẽ giật mình, lập tức cười ha hả vỗ vai Ô Cát nói: “Thánh hỏa ở trên, ta nghĩ sư phụ của ta chắc chắn sẽ cho phép ta tiến vào vương quốc ánh sáng sau khi chết.”
Ma Ni giáo và Đại Thực giáo cùng xưng bá ở Tây Vực, xung đột giữa hai bên không thể nói là không sâu.
Thậm chí sư phụ nhập môn của Ma Ni giáo chủ cũng chết trên tay Đại Thực giáo chủ tiền nhiệm, lại nói hai người dùng huyết hải thâm cừu để hình dung cũng không đủ.
Ai có thể ngờ có một ngày hai kẻ thù lại ngồi chung một chỗ uống rượu trò chuyện, thậm chí là an ủi đối phương.
Đây cũng là nói mơ giữa ban ngày.
Sau khi hai người thở dài, Ma Ni giáo chủ đứng dậy cáo từ.
Trước khi đi, Ô Cát đột nhiên nhớ đến điều gì đó: “Này!”
Ma Ni giáo chủ dừng bước, quay đầu nhìn lại.
“Nếu như… Ta nói là nếu như ngày mai ta chết, xin hãy đồng ý để giáo chúng của ta rời đi, ta nghĩ từ nay về sau Đại Thực giáo sẽ không thể đi tranh đoạt thổ địa rộng lớn của Tây Vực nữa, ít nhất là trong vòng trăm năm.”
Sau khi Ma Ni giáo chủ im lặng một lát, gật đầu: “Được, ít nhất ta cũng không thể xác định ta có thể sống quá ngày thứ năm không.”
Ma Ni giáo chủ nói xong bóng dáng đã biến mất trong rừng cây.
Nhìn Ma Ni giáo chủ rời đi, nụ cười phóng khoáng trên mặt Ô Cát dần biến mất, đôi mắt thâm trầm nhìn về phía trời sao trên đỉnh đầu: “Vẫn là quê hương càng đẹp hơn.”
Vừa nói xong, Ô Cát lại nghe sau lưng vang lên tiếng bước chân.
“Ngẩng đầu nhìn trăng sáng, cúi đầu nhớ cố hương.”
Thở dài một tiếng, Ô Cát không khỏi gật đầu khen ngợi: “Thơ hay, ta biết đây là thi từ Đường triều của Trung Nguyên các ngươi.”
Trong rừng, Tề Lượng chắp tay đi tới, chờ sau khi đi đến bên cạnh Ô Cát mới dừng bước: “Trung Nguyên chúng ta còn có một bài thi từ, gọi là Du tử ngâm.”
Tề Lượng nói xong lại đọc thuộc lòng bài thi từ này: “Chỉ trong tay người mẹ hiền, áo trên người kẻ lãng tử…”
Ô Cát nghe bài thi từ này, trên khuôn mặt thô kệch đen kịt càng nhớ nhung quê hương của mình hơn.
Mặc dù nơi đó là vùng đất nghèo nàn, lại có tiếng ca rung động lòng người nhất Tây Vực, có cảnh tuyết đẹp nhất và mẫu thân tốt nhất.
Ngay lúc Ô Cát đang nhớ nhà.
Lời nói của Tề Lượng đột nhiên xoay chuyển: “Đại Thực giáo chủ có thể theo ta đến một nơi không.”
Nếu Triệu Khách có mặt ở đây chắc chắn sẽ khen ngợi cách đối nhân xử thế của Tề Lượng, càng ngày càng lão luyện khéo đưa đẩy.
Nếu ngay từ đầu đã mời Ô Cát, dù Ô Cát không từ chối nhưng cuối cùng trong lòng vẫn có ba phần khó chịu, thậm chí có thể lấy lý do từ chối.
Kết quả cuối cùng, dù đồng ý thì sự đề phòng với Tề Lượng cũng không hề thả lỏng trên đường đi.
Nhưng sau khi lấy hai bài thơ Đường khơi gợi cảm xúc nhớ nhà của Ô Cát, lúc này mối quan hệ giữa người và người sẽ trở nên tế nhị.
Giữa hai bên như có chủ đề chung, sự cảnh giác với nhau sẽ thả lỏng hơn nhiều.
Đúng là Ô Cát đã có chút thiện cảm với với Tề Lượng: “Nơi nào?”
“Không xa, ở ngay phía trước, có lẽ nơi đó có thể khiến Đại Thực giáo chủ cởi nguôi ngoai cảm giác nhớ nhà.”
Nghe đến đó Ô Cát càng thấy hứng thú hơn, gật đầu: “Vậy đi thôi!”
“Ngươi không lo lắng sao?” Tề Lượng hơi nhíu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền