Chương 2492 - Yêu càng sâu, hận khó ngừng (2)
Nhưng tiếng chửi mắng này lại khiến ác niệm Đại Giác thấy rất dễ chịu.
“Được, niệm tình ngươi có công, ta thành toàn cho ngươi.”
Nói xong, ngón tay ác niệm Đại Giác đột nhiên đâm vào ngực Miêu Đạo Nhất, “phốc” một cái lỗ máu xuất hiện, một luồng kình lực cương mãnh xuyên qua cả người khiến thân thể Miêu Đạo Nhất cứng đờ không thể động đậy.
Hắn ta tiện tay ném người vào trong ngực Tiểu Yên: “Thưởng cho ngươi, yên tâm đi, không chết được, không những không chết được ta còn đánh xuyên qua kỳ kinh bát mạch giúp hắn, bảo đảm kéo dài tuổi thọ cho hắn, làm bạn với ngươi trăm năm.”
Tiểu Yên thấy thế vô cùng vui mừng, vội vàng dập đầu ba cái với ác niệm Đại Giác, đang định ôm Miêu Đạo Nhất rời đi lại nghe ác niệm Đại Giác nói: “Chờ chút, đừng đi. Còn có trò vui để xem.”
Tiểu Yên khẽ giật mình nhưng cũng không dám hành động mù quáng, nàng biết sự sống chết tịch diệt của mình hoàn toàn nằm trên tay Ma tôn này, chỉ có thể ngoan ngoãn ôm Miêu Đạo Nhất đứng ở bên cạnh.
Bóng dáng ác niệm Đại Giác vụt sáng, ngay sau đó đã xuất hiện trước mặt một vị trưởng lão Toàn Chân giáo, móng tay bén nhọn tiện tay mở ra đầu vị trưởng lão này ra, đưa tay chộp một cái “ầm”.
Trong khoảnh khắc, một xác chết không đầu đột nhiên ngã xuống mặt đất.
Cả người Miêu Đạo Nhất không nhịn được co rút.
Theo bóng dáng ác niệm Đại Giác vụt sáng lại đã đi đến sau lưng Phiền Chí Ứng.
Lúc này Phiền Chí Ứng đã bị trận pháp phản phệ không thể động đậy, chỉ có thể nhìn ác niệm Đại Giác đưa ra bàn tay máu thịt be bét.
“Ô ô ô!”
Nhìn bàn tay này sờ vào đầu sư phụ của mình, Miêu Đạo Nhất giằng co kịch liệt, lúc này hắn ta tình nguyện người chết là mình.
Khi thấy Phiền Chí Ứng giương mắt nhìn về phía mình, trên mặt Miêu Đạo Nhất đầy vẻ xấu hổ, hận không thể lập tức đâm đầu vào tàng cây chết.
Đều là mình, đều là mình làm hại, tất cả đều là mình…
Trong lòng hắn ta vô cùng tự trách, căn bản không dám nhìn vào ánh mắt Phiền Chí Ứng, sợ sư phụ hận mình, sợ sư phụ nhìn mình với ánh mắt thất vọng.
Nhưng hắn ta càng sợ nếu mình không nhìn một cái, có lẽ sẽ hối hận cả đời.
Trong lúc bối rối, xoắn xuýt, Miêu Đạo Nhất lo lắng và xấu hổ chậm rãi ngẩng đầu.
Nhưng ánh mắt Phiền Chí Ứng rất an tường, cũng không tràn đầy trách cứ và tức giận như hắn ta đã nghĩ, ngược lại hiền lành, an tĩnh như ngày thường vẫn nhìn hắn ta.
Khóe môi khẽ nhúc nhích, Miêu Đạo Nhất cũng nhúc nhích khóe môi theo, trong lòng mặc niệm hai chữ: “Bảo trọng.”
Chỉ hai chữ đơn giản lại là lời nói của sư đồ khi vĩnh biệt, ác niệm Đại Giác thấy thế cười lạnh, vung tay một vòng, một đạo huyết quang đảo qua đột nhiên tách rời đầu người của Phiền Chí Ứng.
“Sư phụ!!”
Trong khoảnh khắc, nước mắt rơi như mưa, nước mắt đỏ tươi tràn ra theo hốc mắt, đợi sau khi thấy sư phụ của mình đầu một nơi thân một nẻo, Miêu Đạo Nhất lại ngất đi.
“Ha ha ha ha, thú vị, thú vị, ngươi phải chăm sóc hắn thật kỹ lường, tuyệt đối đừng để hắn chết, ha ha ha ha.”
Ác niệm Đại Giác vui vẻ cười to, trong đầu đã nghĩ đến về sau chỉ cần Miêu Đạo Nhất thấy được Tiểu Yên sẽ hận đến tận trong xương cốt, trong lòng lập tức thấy thoải mái.
Lúc này, lỗ tai ác niệm Đại Giác khẽ động lại nghe tiếng đánh nhau truyền đến
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền