ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Người Đưa Thư Khủng Bố

Chương 2530. Tiền âm phủ (2)

Chương 2530 - Tiền âm phủ (2)

Sau khi Triệu Khách ấn nút nghe, chỉ nghe giọng nói trong điện thoại đầy lo lắng: “Ngươi đang ở đâu?”

Sau khi Triệu Khách kể đơn giản chuyện đã xảy ra liền cúp máy.

Khoảng mười mấy phút sau khi nữ nhân được đưa vào phòng sinh, một đoàn người vội vàng chạy đến.

Triệu Khách đưa điện thoại và túi của nữ nhân cho bọn họ, trong chốc lát người một nhà vô cùng biết ơn liên tục nói cảm ơn Triệu Khách.

Nhìn ánh mắt ân cần của cả gia đình có nam có nữ trước mắt, chút lo lắng cuối cùng trong lòng Triệu Khách đã được buông xuống, có thể nhận ra đây là một gia đình khá tốt bụng.

“Ông…”

Cửa lớn phòng sinh từ từ mở ra, người còn chưa ra đã nghe tiếng hài tử khóc oa oa, tiếng khóc đặc biệt vang dội.

“Đi ra, ra rồi!”

Cả đám người vội vàng đi qua, vô cùng vui vẻ nhìn đứa trẻ sơ sinh trước mắt.

“Cảm ơn ngươi, tiểu hỏa tử, nếu không có ngươi…” Lão nhân ôm hài tử đi đến trước mặt Triệu Khách, lại cảm ơn thêm lần nữa.

“Chỉ là việc tiện tay mà thôi, cái đó… Ta có thể ôm nó không?”

Triệu Khách nhìn hài tử trong ngực lão nhân, khẽ hỏi.

“Có thể, có thể!”

Mặc dù đối phương là một người xa lạ không rõ lai lịch, nhưng chỉ dựa vào hành động tốt đẹp cứu tẩu tử nhà mình của người ta, chỉ yêu cầu ôm hài tử cũng không quá đáng.

Triệu Khách cẩn thận nhận lấy hài tử, dường như hài tử có cảm giác lập tức ngừng khóc, đôi mắt đen láy quan sát hắn.

“Đừng khóc, các ngươi xem, hài tử này thật sự rất hợp với tiểu hỏa tử này.”

Mọi người thấy thế không khỏi liên tục khen ngợi.

Gia gia của hài tử còn kéo tay Triệu Khách nói: “Được được được, thật sự là duyên phận, hay là ngươi đặt tên cho hài tử đi, cũng coi như chúng ta có duyên phận.”

“Ách…” Triệu Khách khẽ giật mình không khỏi khó xử, hắn thật sự không am hiểu loại chuyện đặt tên này, nhưng thấy lão gia tử đầy nhiệt tình không thể chối tử, chỉ có thể kiên trì gật đầu.

“Quý danh là…” Hắn nhìn về phía lão gia tử.

Lão gia tử vuốt ria mép, vẻ mặt hơi lúng túng nói: “Chúng ta họ kép… Tể Phụ.”

Khóe miệng Triệu Khách giật giật, quyết đoán nhét hài tử vào trong ngực lão nhân: “Cáo từ!”

Nói xong cũng không quay đầu lại xoay người bỏ chạy.

Đợi sau khi hắn rời khỏi cửa lớn bệnh viện, trong lòng còn đang mắng chửi: “Ta nói sao lại nhiệt tình như vậy, hóa ra các ngươi cũng không nghĩ ra cái tên gì hay.”

Sau khi mắng chửi một trận, Triệu Khách cũng thở phào nhẹ nhõm, nhìn bầu không khí của gia đình này chắc cuộc sống sau này của Lôi Mẫu cũng không quá vất vả.

Sau đó…

Triệu Khách nhìn bầu trời đen như mực lại bắt đầu mờ mịt, lúc này hắn nhớ đến lời của Thái Sơn đại đế khi gặp mặt ở trụ sở Toàn Chân giáo.

“U Minh chi địa, đỉnh U sơn…”

Hắn lẩm bẩm câu này ở trong miệng, chợt nhớ đến điều gì đó, lấy điện thoại ra bấm dãy số đã lâu chưa liên lạc của Liêu Thu.

“Bí bo… Bí bo…”

Trong điện thoại không ngừng vang lên tiếng bíp bíp, từ đầu đến cuối không có ai nghe máy.

“Kỳ quái, chẳng lẽ đổi số??”

Liêu Thu không nghe máy khiến Triệu Khách rất hoang mang, không có Liêu Thu giúp đỡ, hắn đến U Minh chi địa kiểu gì??

Trong lúc khó xử, hắn chỉ có thể gọi ra sách tem tìm kiếm chẳng có mục đích gì, xem có cách gì khác để tham khảo không.

Ngay lúc hắn buồn bực ngán ngẩm tìm kiếm, đột nhiên một món đồ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip