Chương 97 - Ta tên Lôi Mẫu
Trước mắt là một cánh cửa sắt gỉ sét, một tòa giáo đường đã rách nát, chữ viết trên bảng số bên cạnh cánh cửa đã mơ hồ không thấy rõ lắm, nhưng Triệu Khách vẫn có thể nhận ra trên đó viết mấy chữ “viện phúc lợi Bellis”.
“Ầm ầm!!”
Lúc này trên bầu trời vang lên một tiếng sấm nặng nề, một tia sét chiếu sáng bầu trời như ban ngày, khiến mọi thứ trước mắt được chiếu sáng trong tích tắc.
Đồng tử Triệu Khách co rụt lại, bảy bóng người đứng trước cổng chính giáo đường, bóng người rất mơ hồ, đang đứng ở phía đối diện vẫy tay với hắn như đang tạm biệt hắn.
“Là các ngươi!”
Triệu Khách bước tới, hai tay nắm chặt lấy song sắt muốn nhìn thật kỹ, nhưng chỉ thấy bảy bóng người này dần lùi từng bước vào bóng tối, biến mất trong giáo đường rách nát kia.
“Không! Không không không! Đừng quay về, đáng chết! Đừng quay về nữa.”
Không biết vì sao thấy bọn họ đi vào giáo đường, trong lòng Triệu Khách lại thấy lo lắng, tuy hắn rất chán ghét đám người này nhưng không biết vì sao hắn có một dự cảm cực kỳ mạnh mẽ. Sau khi đám người này quay lại giáo đường, dường như thứ chờ đợi bọn họ là cái chết!
“Rầm rầm rầm!”
Triệu Khách đánh thật mạnh vào cửa sắt, thậm chí muốn trèo qua nhưng lúc này hắn mới phát hiện cánh cửa sắt càng ngày càng cao, dù hắn lắc lư như thế nào cũng không có tác dụng gì.
“Đáng chết!”’
Đấm mạnh một cái lên song sắt, tòa giáo đường rách nát trước mặt dần trở nên mơ hồ, dường như có một loại lực lượng vô hình đang chiếm đoạt giáo đường.
Đúng vào lúc này, Triệu Khách đột nhiên cảm giác trong lòng bàn tay trái nóng lên như có người nào đó đang cầm tay hắn, Triệu Khách chậm rãi cúi đầu nhìn.
Không biết từ lúc nào, một tiểu nữ hài mặc quần áo đỏ đang kéo cánh tay hắn.
Tiểu nữ hài cúi đầu nên không nhìn rõ khuôn mặt, nhưng Triệu Khách chú ý đến, trên chân nàng đi đôi giày đỏ giống hệt với lúc nãy hắn đã thấy.
“Ca ca! Ta tên Lôi Mẫu.”
Chỉ thấy tiểu nữ hài ngẩng đầu để lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn, trên mặt nở nụ cười ngây thơ, thật sự giống một con búp bê sứ tinh xảo.
“Lôi Mẫu!”
Triệu Khách cau chặt hàng lông mày, vung tay hất tay nàng ra, xoay người đi ra ngoài.
Nhìn theo bóng lưng Triệu Khách đi xa, tiểu nữ hài nhẹ cắn ngón tay, hơi uất ức nói: “Ừm, xem ra ca ca không thích Lôi Mẫu, là Lôi Mẫu không tốt sao? Chị gái.”
Tiểu nữ hài nói xong đưa tay đẩy mái tóc dài sau gáy mình ra, sau khi đẩy lại để lộ ra một khuôn mặt vặn vẹo, cả khuôn mặt dữ tợn nhăn nhúm như bị lửa đốt qua.
Đôi mắt đỏ hồng nhìn chằm chằm vào giáo đường đã biến mất trước mặt, thè ra đầu lưỡi đỏ tươi liếm đôi môi khô khốc của mình, cười gằn nói: “Không, hắn sẽ thích ngươi, chắc chắn sẽ!”
“Đinh đinh đinh…”
Vương Na tắt chuông báo thức đã được cài trước, vẻ mặt lo lắng nhìn Triệu Khách nhắm mắt nằm trên ghế, nàng thiết lập bốn cái chuông báo thức lại như hoàn toàn không phát huy tác dụng, Triệu Khách đã hoàn toàn rơi vào trạng thái ngủ say.
Vương Na đưa tay kiểm tra mạch đập của Triệu Khách, cảm nhận dường như nhịp tim của Triệu Khách đang yếu dần, Vương Na nghiến răng, xoay người lấy một loại thuốc trong tủ.
“Đánh cược một lần đi!”
Loại thuốc màu xanh này chưa được phát triển hoàn thiện, Vương Na cũng không chắc chắn có để lại di chứng gì không, chỉ có thể đánh cược một lần, phải đánh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền