ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Người Tại Hunter X Hunter, Zoldyck Nhà Mạnh Nhất Sát Thủ!

Chương 9. Thiên phú của Ron còn cao hơn Killua sao?

Chương 9: Thiên phú của Ron còn cao hơn Killua sao?

"Bắt đầu đi."

Ngày thứ hai, một đêm trôi qua thật nhanh.

Sanjith lao thẳng ra ngoài. Sau khi phép khích tướng ngày hôm qua thất bại, y biết rõ hôm nay có lẽ là cơ hội cuối cùng của mình, nhất định phải nắm chắc lấy.

Sanjith cho rằng, chỉ cần bản thân tránh được chiêu Silent Gaits của Ron thì chắc chắn sẽ giành chiến thắng. Ngay từ đầu, y đã dốc hết toàn lực, triển khai thế tấn công mãnh liệt. Đồng thời, y luôn cảnh giác cao độ với bộ pháp Silent Gaits mà Ron đã sử dụng hôm trước.

Tuy nhiên, Sanjith không ngờ tới việc Ron căn bản chẳng hề dùng đến bộ pháp đó.

Hắn nhanh chóng thích nghi với những đòn công kích dồn dập của đối phương. Ban đầu, Ron rơi vào thế hạ phong rõ rệt. Điều này tạo cho hắn không ít áp lực, nhưng theo thời gian, thế yếu dần thu hẹp lại, thậm chí là lật ngược tình thế.

Sanjith có thể cảm nhận rõ ràng rằng, trong quá trình giao thủ, Ron thế mà lại đang học tập chính mình, không ngừng hấp thụ kinh nghiệm và kỹ xảo của y, hơn nữa tốc độ tiếp thu cực kỳ nhanh.

Khi ý thức được điểm này, Sanjith cảm thấy vô cùng khó tin. Tốc độ tiến bộ này chẳng phải là quá kinh khủng rồi sao?

Y vốn là một võ đạo tông sư, bôn ba bên ngoài chưa từng thấy qua thiên tài nào như vậy. Nếu cứ để Ron hấp thụ hết kỹ xảo và kinh nghiệm của mình, vậy y còn ưu thế gì nữa? Lúc đó, y chỉ còn lại duy nhất sức mạnh thể chất, nhưng nếu chỉ có sức mạnh thì làm sao đủ?

Trong lòng Sanjith hiện lên một sự lo lắng âm thầm: Liệu thiên phú của Ron có khi nào còn cao hơn cả Killua?

Trong gia tộc Zoldyck, thế hệ trẻ tuổi có không ít nhân tài. Các quản gia thường xuyên giao lưu và bàn tán về họ. Đa số đều công nhận Killua sẽ là người thừa kế kế tiếp, bởi giới hạn của Killua cao hơn hẳn những người khác. Dù là Ron từ nhỏ đã theo hầu Maha Zoldyck, nhưng trong mắt các quản gia, thiên phú của hắn có lẽ cũng chỉ ngang tầm với Illumi, Milluki hay Kalluto, vẫn kém Killua một bậc.

Điểm này thể hiện rất rõ qua thái độ của Tsubone. Bà đối xử với Illumi hay Milluki tuy tôn trọng nhưng rất mực thước, còn đối với Killua lại là một sự ưu ái đặc biệt.

Thế nhưng lúc này, khi tận mắt chứng kiến tốc độ thăng tiến của Ron, vị quản gia đứng bên cạnh quan chiến cũng không khỏi giật mình. Ít nhất là Illumi năm đó cũng không thể làm được đến mức độ này.

Ron không chỉ có thực lực mạnh mẽ, mà thiên phú lại càng kinh người hơn. Quan trọng nhất là ở kỹ xảo cận chiến, hắn nắm giữ vô cùng thuần thục.

Từng chút một, Ron kéo lại thế trận. Những kỹ xảo và kinh nghiệm của Sanjith dần trở nên vô dụng trước mặt hắn. Thậm chí ngay cả khi không dùng đến Silent Gaits, hắn vẫn chuyển bại thành thắng, hoàn toàn chiếm thế thượng phong.

"Răng rắc!"

Một tiếng xương gãy giòn giã vang lên. Thân hình Sanjith bay ngược ra ngoài hơn mười mét, va mạnh vào vách tường mới dừng lại được.

Sanjith trợn tròn mắt, đồng tử hơi tán loạn, tinh thần dường như vừa chịu một cú đả kích nặng nề.

"Ta vậy mà lại thua..." "Bại dưới tay một đứa trẻ..." "Lẽ nào đây chính là Zoldyck sao?"

Y không cam lòng. Bản thân đã sai, sai quá trầm trọng. Ngay từ đầu y đã coi thường Ron, nghĩ rằng hắn chỉ là một đứa trẻ chín tuổi, dù có mạnh cũng chẳng đến mức nào. Nhưng sau khi thực sự giao đấu, y mới biết mình đã lầm.

Ron đi tới trước mặt Sanjith, nhìn đối thủ đang nằm bệt dưới đất. Hắn không nói gì, chỉ lắc đầu rồi bước thẳng về phía phòng của mình.

Vị quản gia tiến lên phía trước, cung kính hỏi: "Thiếu gia Ron, người có muốn nói với đại nhân Zeno đổi một bồi luyện khác không?"

"Không cần, cứ để y lại đi, vẫn còn dùng được."

Vị quản gia lùi lại nhường đường. Ron quay đầu nhìn Sanjith một lần cuối rồi rời đi.

Sanjith lúc này trong lòng hiện lên hai ý nghĩ: Một là nhân lúc quản gia sơ hở để tấn công Ron lần nữa, hai là tìm cách bắt cóc hắn. Nhưng y nhanh chóng gạt đi, bởi y biết một khi làm vậy, cơ hội sống sót sẽ hoàn toàn biến mất.

Hơn nữa, phép khích tướng của y quá ngây thơ. Ron vốn không hề yếu, và sự bình tĩnh của hắn khiến Sanjith cảm thấy mọi toan tính của mình đều trở nên vô nghĩa.