ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Người Vớt Xác

Chương 102. Kể Chuyện Ma Với Cảnh Sát (2)

Chương 102: Kể Chuyện Ma Với Cảnh Sát (2)

Những lời này khiến tiểu Vương run lên lập tức đứng dậy nói: “Câu chuyện này mà viết thành chuyện kinh dị thì tuyệt đối bán chạy.

Tôi không nghe nữa, từ bé tôi đã sợ những chuyện như này, đến giờ tôi vẫn không dám xem phim kinh dị, còn nghe nữa tối ngủ chắc chắn sẽ mơ ác mộng.

Tôi đã hiểu sự tình rồi, nhưng cũng cần nói rõ với mọi người, chúng tôi chỉ xử lý nếu là án mưu sát chứ quỷ giết người chúng tôi thực sự không quản được.

Đợi có kết quả của pháp y nếu không có bất kỳ dấu vết gì chứng tỏ bị mưu sát các anh vẫn nên tìm thầy pháp như anh ta từ tà đi” Viên cảnh sát này chịu nhẫn nại nghe chúng tôi nói nhiều như thế đã là tốt lắm rồi.

Anh ta nói cũng không sai, tôi liền đứng dậy bắt tay anh ta nói: “Phiền phức cho anh rồi” “Đây là việc nên làm, nhưng cũng không ngoa khi tên anh là Diệp Kế Hoan, gan cũng lớn lắm.

Nếu là tôi tôi sớm đã chạy mất dép rồi” Đồng chí cảnh sát tiểu Vương nhìn tôi cười.

Lúc chúng tôi đến hiện trường những lời chúng tôi nói với tiểu Vương cũng không phải không có tác dụng.

Cảnh sát rất nhanh đã vào phòng ký túc của Hàn Tuyết thấy cái bia đá đầu rồng dưới hố sâu.

Tiểu Vương hỏi nhỏ tôi: “Có cần tiếp tục đào lên xem đứa trẻ đã chết đó được mang đi chưa không?” Bia đá đầu rồng vẫn ở đó, nhưng lại có một hố sâu, chứng tỏ rõ ràng có “người” đã tới mang đứa trẻ đi, nhưng để làm rõ ràng mọi chuyện một chút cũng tốt.

Tôi gật đầu nói: “Được, đào lên kiểm tra cũng tốt” Trần Thanh Sơn kêu mấy người đem dây thừng và xẻng tới nhấc cái bia đá đầu rồng lên, sau đó dưới bia đá đầu rồng chúng tôi phát hiện có một cái lỗ lớn đã bị đào, nhìn vết tích chắc chắn là mới đào không lâu.

Tiểu Vương cười khổ nói: “Xem ra dự đoán của các anh đều là thật” Chúng tôi ra khỏi căn phòng.

Trần Nhị Cẩu nhìn tôi với Bàn tử bằng ánh mắt căm hận nham hiểm.

Bàn tử thấy vậy rất phẫn nộ mắng: “Cái thằng tiểu tử thối này lại muốn ăn đập phải không, mày nhìn ông mày bằng ánh mắt ấy lần nữa xem?” Tôi cũng cảm thấy rất kỳ lạ, Trần Nhị Cẩu này cũng không phải có quan hệ họ hàng gần gì với ông Ba, tại sao lại có phản ứng mạnh như vậy?

Ánh mắt nhìn tôi giống như đang nhìn kẻ giết cha mình vậy.

Trần Thanh Sơn lúc này cũng đã ổn định trở lại, liên giải thích cho tôi rõ, nói: “Cậu ta nói với tôi phê chuẩn cho lấy đất xây nhà, nhưng chỗ đất mà cậu ta muốn là đất nông nghiệp sao tôi có thể đồng ý?

Ông Ba trước đây đã từng nói với tôi chuyện này, cậu ta nghĩ rằng ông ba đã nói với tôi rồi thì có thể giải quyết, giờ ông Ba không còn cậu ta đương nhiên tức giận” Lúc này cảnh sát đều đã thu dọn xong mọi thứ, tiểu Vương vẫy tay gọi chúng tôi: “Gọi người nhà của Trần Văn Hải tới đồn bàn giao một chút, Đội chúng tôi thu dọn về trước đây” Ông Ba có một người con trai đang ở nơi khác làm việc, chúng tôi đã báo cho anh ta biết, hiện anh ta đang tức tốc trên đường quay về.

Tôi gật đầu nói: “Được, mọi người đi cẩn thận” Lúc tiểu Vương mấy người bọn họ đang đưa thi thể của ông Ba lên xe chuẩn bị đi thì trong đám đông bỗng nhốn nháo lên.

Có người chỉ vào cái bia đá đầu rồng bị đào lên nói: “Bia đá đầu rồng hiển linh rồi!

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip