Chương 57: Bia Đá Đầu Rồng Ở Mắt Phong Thủy (1)
Lúc tôi từ chỗ anh trai trở về, Hàn Tuyết vẫn còn đang ngủ.
Ông nội đang ngồi trước cửa hút thuốc buổi sớm, mẹ tôi đã bắt đầu nấu đồ ăn sáng.
Tôi cất tiếng hỏi: “Mẹ, mẹ với ông nội tối qua đi đâu vậy?” Mẹ tôi đáp: “Ông nội con ho quá, mẹ đưa ông tới nhà ông Cường bốc ít thuốc” “Ông không sao chứ ạ?” Tôi hỏi.
“Không sao, bệnh người già thôi” Mẹ đáp.
Lời vừa dứt ông nội lại bắt đầu ho một trận.
Tôi nói với ông: “Ông à, ông hút ít thôi” Ông cười híp mắt với tôi: “Sống đủ rồi, giờ không cho ông hút thì khác gì bảo ông chết?” Tôi không nói gì nữa, bản thân tôi cũng là người nghiện thuốc nặng, không có tư cách để khuyên ông.
Cái tẩu thuốc cũ của ông cũng coi là đồ tốt, suốt bao năm mà cũng không vấn đề gì.
Tôi nói với mẹ: “Con đi ngủ thêm một giấc, Hàn Tuyết cũng cả đêm thức trắng, con ăn sáng rồi, lát mẹ để cho cô ấy một phần, không cần để cho con” “Bọn trẻ các con thật là, tiết chế chút đi” Mẹ tôi cười nói.
Tôi biết từ lúc mẹ biết buổi tối tôi đều tới trường ngủ là bà đã bắt đầu nghĩ ngợi.
Tôi cũng không giải thích với bà, ngáp một cái rồi bước vào trong phòng, cảm giác vừa nhắm mắt lại đã lập tức tức ngủ say.
Nửa đầu thì không mơ nhưng nửa sau giấc ngủ tôi bắt đầu mê man rơi vào một giấc mơ vô cùng kỳ quái.
Trong giấc mơ tôi cũng đang ngủ trong một căn nhà lợp ngói, tôi đột ngột tỉnh giấc phát hiện trên xà nhà treo lơ lửng một con rắn xanh rất lớn, kích thước của nó giống như một con trăn khổng lồ thường thấy trên tivi.
Con ngươi màu vàng đậm của nó nhìn chằm chằm vào tôi, từ miệng nó thè ra cái lưỡi rất dài trông vô cùng đáng sợ, nhưng con rắn đó không động đậy cứ như vậy mà nhìn tôi.
Tôi hoảng hốt giật mình tỉnh dậy mới phát hiện chỉ là một giấc mơ.
Tôi ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, nhà tôi sớm đã không còn lợp ngói, đã là nhà mái bằng lấy đâu ra xà nhà?
Sau khi tỉnh lại mới cảm nhận được cái bụng đói đang réo ầm ĩ.
Tôi ngồi dậy gọi vài tiếng nhưng trong nhà không có ai đáp lại.
Tôi bước vào phòng mình xem, Hàn Tuyết đã gấp chăn màn gọn gàng rồi rời đi.
Ông nội và mẹ tôi cũng không có nhà.
Bây giờ đã là giữa trưa, tôi nghĩ rằng họ đã ra ngoài cả rồi nên vào nhà bếp muốn tìm đại thứ gì đó lấp cái bụng đói trước.
Mới ăn được hai miếng thì Hàn Tuyết gọi điện tới, cô ấy vội vàng nói qua điện thoại: “Diệp Tử anh mau tới đây, người dân trong thôn và tên béo gây lộn với nhau rồi” Cuộc điện thoại của Hàn Tuyết vừa dứt, Triệu Thanh Sơn cũng lập tức gọi tới, cũng vẫn là chuyện này.
Tôi vội vàng quăng nốt cái màn thầu vào miệng rồi gấp gáp đi về phía trường.
Tới gần đó tôi mới phát hiện nơi đó đã xúm đông xúm đỏ rất nhiều người.
Tôi chen vào bên trong, nhìn thấy tên béo đang cầm một cái xẻng sắt, ánh mắt hằm hằm nhìn quần chúng xung quanh.
Trần Thanh Sơn đang nói gì đó với ông Ba.
Mọi người xung quanh mồm năm miệng mười nhao nhao nói khiến tôi không nghe ra được là chuyện gì.
May quá nhìn thấy Hàn Tuyết nên tôi vội hỏi: “Chuyện này là sao?” “Tên béo tới, trong tay cầm một cái la bàn, nói dưới đất chắc chắn chôn giấu thứ gì đó, rồi đi tìm trưởng thôn đi gọi người tới đào.
Ai mà biết mới đào được thứ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền