Chương 612: Hà Chân Nhân Tới (2)
“Sư phụ!
Người mang hết vốn liếng đến luôn à?” Bàn Tử nói.
“Nói thừa, không mang đến, thì có thể giải quyết được vấn đề ở đây sao?
Con có biết năm đó sư môn đã tốn một khoảng nhiều thế nào mới đổi được chín cái thứ bé bé này từ tay Dương Tùng Quân không?
Sư bá của con sắp bị con làm cho tức chết rồi!” Hà chân nhân nói.
Nghe hai thầy trò họ nói chuyện, tôi mới ý thức được rằng cái thứ này là gì.
Rồng sinh cửu tử, vốn dĩ chín đứa con này nên ở trên chín cái trụ đồng, nhưng năm đó Dương Tùng Quân đã lấy chúng ra khỏi chỗ này, đem vào trong Đạo Ngọc Hoàng.
Hà chân nhân phất tay, chín con thú hiếm chia ra đáp xuống trên chín cái trụ đồng.
Sau khi chín đứa con đáp xuống.
Chín sợi dây xích đó lại một lần nữa phát ra những đường sáng màu vàng, sau khi chín con thú đáp xuống, giống như là chín đứa con đã sống lại, chín sợi dây xích phát ra ánh sáng vàng xông lên quấn lấy cỗ quan tài bằng đồng kia, khóa cỗ quan tài đó lại như lúc đầu.
Tất cả mọi thứ, vào thời khắc này đều yên tĩnh trở lại.
Nhưng đằng sau sự yên bình, thì đôi tay đó vẫn chưa thu lại để quay về dưới lòng đất.
Mà vươn thẳng lên.
Khiến người ta dựng tóc gáy.
“Tiểu Bàn!” Hà chân nhân nói.
“Có con!” Bàn Tử nói.
“Cho nó xem thử đồ chơi của con đi!” Hà chân nhân nói.
Bàn Tử xoa xoa đầu, kéo miếng ngọc bội từ trên cổ xuống, vừa nhìn thấy miếng ngọc bội này thì tôi liền ngớ người, đây là một miếng ngọc bội song long, thoạt nhìn trong suốt long lanh, chất liệu của miếng ngọc bội này không phải là điều quan trọng, điều quan trọng nhất đó là, miếng ngọc bội này có một nửa là màu vàng, một nửa là màu đen.
Tôi nhớ đến tấm Thái Cực Đồ đó.
Hai con rồng khổng lồ màu vàng với màu đen kia.
Tôi bất giác nhìn sang Bàn Tử, nhưng ánh mắt của Bàn Tử lại né tránh, căn bản là không nhìn thẳng vào tôi, Bàn Tử đem miếng ngọc bội này vứt sang cho Hà chân nhân, Hà chân nhân phất tay một cái, miếng ngọc bội hóa thành hai con rồng trên không trung, uốn quanh phía trước bàn tay to lớn đó, Hà Chân nhân nói: “Người của mình, quay về đi” Bàn tay to lớn đó khựng lại một chút, rồi mới thu về bên dưới lòng đất, cuối cùng, Hà chân nhân vẫy vẫy tay, hai con rồng đó lại một lần nữa biến thành miếng ngọc bội, quay trở về trong tay Hà Chân Nhân, Hà chân nhân cất nó vào trong túi rồi nói: “Bị tịch thu!” “Ôi vãi!
Ông già, không phải chứ?” Bàn Tử giậm chân nói.
“Cứ coi như là con tặng ông già này đi, không được à?
Có biết ông đây bị chưởng giáo sư huynh mắng biết bao nhiêu lần không hả?” Hà chân nhân nói.
Hà chân nhân nói xong, thì kéo chúng tôi một cái, trực tiếp kéo chúng tôi lên trên từ cái đỉnh núi đã bị sập đó, sau đó thì lần lượt đặt chúng tôi xuống đất, ông ấy nói với anh trai tôi: “Trọng Mưu, Lão Lục vẫn còn đợi cậu đấy, các cậu tự đi về đi nhé, ta đi trước đây” Nói xong, ông ấy phất tay, rồi bước sang một bên, Bàn Tử hét lên: “Ông lấy đi thật đấy hả?” “Ta chơi một tí rồi trả lại cho con mà, đồ keo kiệt!
Không chơi nữa, trả này!” Hà chân nhân hình như là đã giận rồi, trực tiếp đem miếng ngọc bội vứt sang cho Bàn Tử, ông ấy đi về phía bên kia, tôi cho rằng ông ấy sẽ bay lên, đây còn là lần đầu tiên
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền