ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Người Vớt Xác

Chương 630. Giải Quyết (2)

Chương 630: Giải Quyết (2)

Nếu là trước đây mà tôi nói vậy chắc không ai tin, nhưng giờ có nhiều cảnh sát ủng hộ chúng tôi như vậy, các thôn dân cũng nhìn ra được sự việc như thế nào liền cởi áo ra.

Tiếp theo tôi và Trần Thanh Sơn dẫn đầu, lần này mất chục người dân Phục Địa Câu đồng loạt xông lên tiếng hò hét vang trời xông thẳng vào đám người Hàn gia trang.

Tục ngữ nói đúng, mềm thì sợ cứng, cứng thì sợ thằng liều mạng.

Đánh nhau ở nông thôn chính là như vậy, xem ai đủ mạnh đủ liều người đó sẽ thắng, dù sao thì ai chẳng sợ chết.

Hoặc là do đám người của Hàn gia trang không tin nổi chúng tôi lại dám xông lên vào lúc này cho nên bị chúng tôi đánh cho không kịp trở tay.

Đợi bọn họ nhận ra định phản kháng thì phát hiện rất nhiều người đã bị thôn dân Phục Địa Câu với khí thế như hùm như sói đánh cho sứt đầu mẻ trán nằm bẹp dưới đất không dậy được.

Dưới sự dẫn dắt của tôi và Trần Thanh Sơn, những người còn lại chẳng mấy chốc đều bị thu phục.

Cuộc hỗn chiến rất nhanh đã kết thúc, ban đầu tôi cũng không nghĩ nhanh như vậy đâu.

Đợi Hàn Cát Lỗ bọn họ đi dạo một vòng quay lại thì đám người Hàn gia trang đều đã run sợ.

Thôn dân Phục Địa Câu sĩ khí bừng bừng hận không thể treo lên lá cờ viết ba chữ Phục Địa Câu.

Tôi đi đến chỗ Hàn Cát Lỗ nói: “Chú Hàn, chú đừng do dự nữa, hãy bắt tất cả lại” Hàn Cát Lỗ nhìn đám người Hàn gia trang lần nữa rồi nói: “Được” Có thể nhìn ra được sự bất lực của Hàn Cát Lỗ, nhưng ông ta vẫn vẫy tay, đám cảnh sát chống bạo động lập tức hành động.

Đám người chúng tôi thì không bị bắt, còn đám người bị đánh kia thì từng người một bị bắt lại.

Bọn họ không ngừng kêu oan, nhưng đến lúc này rồi không một ai dám mắng Hàn Cát Lỗ nữa.

Rất nhiều người phụ nữ chạy lại quỳ xuống trước mặt Hàn Cát Lỗ xin tha cho người nhà.

Tình huống này một lần nữa lại chứng minh đám người đó chính là bị chiều hư.

Phen này Hàn Cát Lỗ coi như đã hạ được quyết tâm, cho dù trước mặt ông ta là hàng tá người đang quỳ ông ta cũng không để ý, người cần bắt vẫn cứ bị bắt.

Đúng lúc này có một ông cụ trên người đầy nếp nhăn của tuổi già trông như một cái thân cây khô đang chống gậy từ từ bước tới.

Người ở Hàn gia trang nói chung đều giàu có, cha của Hàn Cát Lỗ cũng mặc quần áo đắt đỏ không tầm thường nhưng chỉ có mình ông lão này một thân y phục sờn cũ, trên quần áo còn các vết chắp vá.

Ngay cả cái gậy ông ấy chống cũng là một thanh gỗ màu đen thông thường.

Hàn Cát Lỗ vừa mới nhìn thấy ông lão liền vội bước thấp bước cao chạy tới đỡ lấy ông lão nói: “Nhị gia, sao người lại đến đây ạ?” Tôi bỗng lo lắng, lẽ nào đây lại là một trưởng bối nữa của Hàn gia trang?

Không phải lại lấy thân phận trưởng bối ra để đe nẹt Hàn Cát Lỗ nữa chứ?

Không ngờ ông lão này lại cười lộ ra hàm răng ố vàng do hút thuốc nhiều nói: “Thằng hai về rồi đấy à?

Lần trước con về cũng không đi thăm Nhị gia ta.

Lúc ta biết con về muốn đi thăm con thì con lại đi mất rồi.

Ta còn tưởng giờ con làm quan to rồi nên quên mất Nhị gia này rôi!” “Sao có thể chứ, lần trước con về gấp quá, chẳng phải hôm nay con về thăm người sao?” Hàn Cát Lỗ cười nói.

Lúc này ông lão

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip