ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Người Vớt Xác

Chương 648. Chủ Của Cửu U (2)

Chương 648: Chủ Của Cửu U (2)

“Bây giờ nói mấy lời này thì có tác dụng đách gì nữa” Bàn Tử nói.

“Ầy, coi anh nói kìa, nếu như anh cắm đầu đi ngay, đừng có nói cái câu gì mà ngàn vạn lần không được quay đầu lại thì tôi đúng là không muốn quay đầu lại nhìn thật, nhưng mà anh nói vậy xong, lúc này tôi thấy trong lòng ngứa ngáy khó chịu như có cả vạn con kiến bò qua á.

Vậy rốt cuộc là nhìn, hay là không nhìn đây?” Tôi cười khổ nói với Bàn Tử, còn về chuyện điện thoại reo lên, chuyện này tuy là trách tôi, nhưng mà tôi cũng có biết làm thế nào đâu chứ?

“Cậu muốn quay đầu lại nhìn thử thì cũng được, dù sao thì thân phận cậu cũng đặc biệt” Bàn Tử nói.

“Nói thật hay nói chơi vậy?” Tôi nói, tôi không biết câu nói này của Bàn Tử là đang mỉa mai tôi hay là nói thật nữa.

“Có gì đâu mà thật với chả giả, nhưng mà nếu như cậu nhìn thấy thứ gì không nên thấy, thế thì đừng trách Bàn gia tôi đó, nhưng mà Bàn gia tôi đoán, người đó cũng không dám động đến cậu” Bàn Tử nói.

“Vậy tôi nhìn một cái thật đấy nhé?” Tôi nuốt nước bọt nói.

“Nhìn đi” Bàn Tử gật đầu rồi nói.

Ban nãy anh ấy nói là không được nhìn, bây giờ lại bảo tôi nhìn, khiến trong lòng tôi thấy khó chịu như là bị mèo cào vậy, cũng không biết mấy lời anh ấy nói rốt cuộc câu nào là thật câu nào là giả, sau đó tôi dứt khoát lấy hết can đảm, cmn cái gì cũng đã trải qua rồi, cũng phải nhìn một cái chứ, ông đây dù sao cũng là hậu duệ của Xi Vưu, sợ đách gì âm binh cơ chứ!

Nói xong, tôi đột nhiên quay đầu lại, tôi thề là tôi chỉ muốn nhìn một cái thôi, tôi nhìn thấy, mấy người giấy ngựa giấy đó xếp thành một đội hình ở sau lưng chúng tôi, ở chính giữa đoàn người giấy và ngựa giấy, có một người đang mặc một bộ đồ liệm màu trắng, người ấy vừa hay cũng đang cười lạnh mà nhìn tôi.

Gương mặt của hắn ta, một nửa là xương khô, còn một nửa khác, lại là da thịt.

Cái cười lạnh của hắn vô cùng tà mị, vào khoảnh khắc đó, tôi thậm chí còn cảm thấy rất tiếc, giả sử như một nửa gương mặt kia của hắn không phải là xương khô, vậy chắc chắn đây là một người vô cùng khôi ngô, hơn nữa trong vẻ khôi ngô còn mang một chút tà mị.

Hắn ta vẫn đang còn nhìn tôi cười, nhưng cả người tôi thì cứ ngơ ra.

Lúc này Bàn Tử kéo tôi một cái rồi nói: “Đừng nhìn nữa!

Đi thôi!” Nói xong, anh ấy gần như là túm lấy tôi kéo về phía trước, mãi cho đến khi cái đoàn người giấy ngựa giấy với cả người thanh niên có gương mặt tà mị kia rời khỏi tầm mắt của tôi.

Bàn Tử cứ lôi tôi đi như vậy, kéo tôi quay về lại trong thôn, Trần Thanh Sơn với cả Hàn Cát Lỗ đón chúng tôi, sau khi đón chúng tôi đến nhà họ Hàn, lập tức còn có người đi chuẩn bị nước ấm với cả quần áo sạch cho chúng tôi nữa, trạch viện nhà họ Hàn ở Hàn gia trang xây rất bề thế y như là phủ tướng quân, nhưng mà lúc này tôi đã không còn tâm trạng nào để mà đi nghiên cứu mấy cái này nữa, trong đầu toàn là hình ảnh gương mặt một nửa là xương khô một nửa là da thịt đó.

Thậm chí tôi làm thế nào mà thay xong bộ đồ mới tôi cũng không biết, mãi cho đến khi tôi đưa ly nước sôi vừa mới rót lên miệng, bị phỏng miệng, tôi bị đau thế này thì mới tỉnh lại

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip