Chương 652: Ấn Trấn Hà (2)
Sau khi tôi tắt điện thoại Bàn tử nói: “Thằng nhãi Tôn Liên Thành này là một bọn với Trần Thạch Đầu, coi như tôi đã hiểu được rồi.
Từ đầu chúng ta đã phán đoán sai, Trần Thạch Đầu bắt cóc Hàn Tuyết không phải vì phong thủy của Hàn gia, mà là thứ bên dưới Hàn gia trang, cũng chính là trấn hà ấn.
Nhổ củ cải ai ngờ lại đào được cả đống chuyện khác, chuyện Hàn lão gia chôn sống cha mình bị đào lại, đây cũng coi như nhân quả báo ứng xoay vòng” Bàn tử nói.
Anh ta nói vậy mặt Hàn Cát Lỗ trông càng khó coi, nhưng nói chung ông ta cũng không chấp nhặt liền hỏi: “Vậy giờ phải làm thế nào?” “Còn làm thế nào nữa, vì nha đầu nhà ông kể cả Trần Thạch Đầu có muốn sao trên trời thì Diệp tử cũng phải hái xuống cho hắn chứ sao!” Bàn tử cười nói.
Hàn Cát Lỗ nhìn tôi nói: “Vậy chuyện này đành phó thác cho các cậu vậy” “Không phải, à đợi đã, ông lớn lên ở đây đã từng nghe nói đến thứ gọi là ấn trấn hà chưa?” Bàn tử hỏi Hàn Cát Lỗ.
Hàn Cát Lỗ chau mày suy nghĩ sau đó lắc đầu đáp: “Chưa từng, những chuyện thế này vẫn nên đi tìm Nhị gia nghe ngóng, ông ấy như là thổ địa ở đây” Tôi nghĩ cũng phải, những chuyện thế này vẫn nên đi tìm người già hỏi thăm, hơn nữa Nhị gia cũng không phải là một ông già bình thường.
Mưa bên ngoài đã ngớt, tôi và Bàn tử cùng nhau đi tìm Nhị gia.
Ông ấy vừa nghe đến ấn trấn hà liền yên lặng suy nghĩ hồi lâu rồi đáp: “Liệu có phải là bốn trụ đá điêu khắc?
Chính là bốn tượng thần thú thanh long, bạch hổ, huyền vũ, chu tước?” “Bốn tảng đá đó to không ạ?” Tôi hỏi.
“To, còn to hơn cả cửa miếu.
Trước đây nó nằm ở bốn góc của Hàn gia trang, bọn trẻ con hay leo trèo lên đó chơi, là chuyện xưa kia rồi” Nhị gia đáp.
Nhị gia nói tới đây Hàn Cát Lỗ cũng đã nhớ lại nói: “Nếu là bốn tượng đó thì tôi vẫn nhớ.
Bốn bức tượng đá rất lớn, hồi còn nhỏ chúng tôi thường leo trèo chơi cưỡi ngựa trên đó” “Có lẽ chính là bốn thứ đó, là bốn thần thú trấn hà, cũng chính là trấn hà ấn.
Vậy giờ bốn tảng đá đó ở đâu?” Bàn tử hỏi.
“Bốn tảng đá lớn đó trước kia mọi người coi như thần thánh mà cung phụng, dù gì cũng là thần thú mà, cho nên thời cách mạng văn hóa miếu Quan Âm bị đập bỏ, mọi người liền đem bốn bức tượng này ném xuống hang rồng rồi.
Bây giờ bốn tảng đá đó có lẽ nằm phía bên dưới mộ nhà Đại Năng” Nhị gia đáp.
Bàn tử vỗ tay một cái nói: “Được lắm, mọi chuyện đã sáng tỏ rồi.
Mục đích của Trần Thạch Đầu chính là cái này.
Hắn muốn mấy tượng đá đó, nhưng biết bản thân không thể cướp được đồ từ chỗ chủ nhân Cửu U cho nên mới bắt cóc Hàn Tuyết ép chúng ta phải làm việc này cho hắn.
Xem ra bọn người đó đã biết không thể đơn thuần dựa vào cái trạm thủy điện ngăn nước mà có thể khiến mười hai hang quỷ lộ ra, chính bốn tảng đá trấn hà này mới là then chốt” Bàn tử vừa nói tôi cũng thấy như đã ngộ ra.
Sự việc ngay lập tức quay lại điểm xuất phát.
Muốn cứu Hàn Tuyết thì phải tiếp tục đào mộ, nhưng đào mộ thì sẽ đắc tội với chủ nhân Cửu U, cho nên hai người chúng tôi lại rơi vào trầm mặc lo lắng” “Có cần tôi cho người đi bắt cái thằng Tôn Liên Thành kia?” Hàn Cát Lỗ hỏi.
“Không cần, chuyện này rất phức tạp, nếu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền