Chương 66: Quỷ Hạn Hán (2)
Tay của Hàn Tuyết đã chạm vào cái hũ rồi, nghe thấy tiếng hét của tôi cả người cô ấy trở nên bất động quay đầu lại nhìn tôi mặt đầy hoài nghi.
Tôi nhớ lúc mình còn nhỏ bị Trần Thạch Đầu bế đi vào cái đêm ấy, ông ta đã mổ bụng Cô ngốc ngay trước mặt tôi, moi đứa bé trong bụng cô ấy ra rồi để vào trong một cái hũ y như thế này.
Đúng rồi, giờ đây tôi có thể khẳng định chính là đứa trẻ đó.
Tôi đỡ mẹ tôi ngồi lên bậc thềm, sau đó đi tới đá vào cái hũ đó.
Thôn dân trong làng đại đa số dậy từ rất sớm, nghe thấy động tĩnh ở cửa nhà tôi thì mọi người đều vây lại xem, vừa hay thấy cảnh tôi đá cái hũ.
Cái hũ đó lăn vài vòng thì từ trong miệng hũ lộ ra hai cái chân xanh lè của trẻ con.
Mọi người bị dọa cho dựng cả lên, Hàn Tuyết sợ hãi lùi về sau mấy bước nhìn tôi.
Lúc này trong đám thôn dân có người gan lớn cầm cái cành cây khô tới khều thứ bên trong cái hũ ra.
Vừa khều ra đã có người bắt đầu nôn mửa.
Thứ được moi ra từ trong hũ là một đứa bé toàn thân xanh lè chưa thành hình.
Đứa trẻ cuộn tròn lại, điều kỳ lạ là hai mắt của nó trợn trừng rất to mà trên trán lại dán một lá bùa vàng.
“Đứa trẻ đã chết này từ đâu ra vậy?” Không ít người vẫn đang bàn tán xôn xao, đương nhiên cũng không ít người bị dọa cho sợ vội chạy về nhà.
Sắc mặt của tôi biến đổi liên tục.
Trong số những người ở hiện trường chỉ có tôi và Hàn Tuyết biết đứa trẻ chết yểu này là ai.
Mắt thấy người dân hiếu kỳ đến xem ngày càng đông, tôi giả vờ trấn tĩnh nói: “Mọi người cách xa một chút, đứa bé chết yểu này trên đầu có dán bùa vàng có lẽ là tiểu cương thi bị đạo sĩ trấn yểm rồi.
Có điều e là trên người đứa bé không chừng có mầm bệnh” Mọi người nghe thấy tôi nói như vậy thì quả nhiên vội vàng lùi xa.
Tôi nói với Hàn Tuyết lúc này mặt mũi trắng bệch: “Hàn Tuyết, em tới ủy ban thôn gọi Bàn Tử tới đây” Hàn Tuyết gật đầu, chạy nhanh tới ủy ban thôn.
Không bao lâu sau Bàn Tử và Trần Thanh Sơn cùng tới.
Bàn Tử vừa nhìn đã hiểu có chuyện gì xảy ra, nói: “Thanh niên cứng, quỷ hạn hán này từ đâu ra vậy?” Mọi người thấy Bàn Tử đến thì đều cảm thấy yên tâm hơn chút bởi không ít người đã chứng kiến tận mắt năng lực của Bàn Tử.
Thấy Bàn Tử nói vậy Trần Thanh Sơn hỏi: “Bàn Tử, thế nào là quỷ hạn hán?” “Là một dạng cương thi, quỷ hạn hán xuất hiện sẽ xảy ra đại hạn, chính là thứ này, chỉ không ngờ ở nơi như thế này cũng có thứ này.
Cũng may đã có bậc tiền bối trấn yểm lại, chứ nếu không cái thứ này sẽ khiến cho phạm vi trăm dặm quanh đây xảy ra đại hạn” Bàn Tử nói.
“Cái thứ này phải xử lý làm sao?” Trần Thanh Sơn hỏi.
“Dễ thôi, biện pháp cổ nhân thường dùng là dùng đinh gỗ đóng chết, hoặc là vứt vào nhà xí.
Thứ này đã bị trấn yểm lại rồi, xử lý thế nào cũng được, dùng lửa thiêu đi” Bàn Tử nói.
Bàn Tử vừa nói thì tôi liên tục nháy mắt với anh ta.
Sao có thể đốt được chứ, vấn đề quỷ hạn hán này là đứa con của Cô ngốc, cô ta năm lần bảy lượt tới chính vì muốn tìm thứ này, sao có thể đốt?
Bàn Tử chắc chắn không phải kẻ ngốc, mấy cái chớp mắt của tôi đã khiến anh ta hiểu ra và
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền