Chương 663: Trận Chiến Sinh Tử (1)
Lúc gọi điện thoại thì tôi bật loa ngoài, cho nên những gì mà Trần Đông Phương nói thì đương nhiên Bàn Tử cũng nghe thấy hết, sau khi cúp máy, Bàn Tử nói: “Tôi nói rồi mà, vốn dĩ lần này chưởng giáo sư bá đã nói là sẽ phạt cấm túc tôi, kết quả không chỉ để tôi tới đây, mà còn kêu Thiên Hi, Thiên Bảo theo qua đây nữa, xem ra là sắp có biến lớn a” Sau khi nói xong, tôi thấy Bàn Tử có chút buồn bã, bèn hỏi: “Sao thế?
Sợ rồi à?” “Không phải, tôi chỉ là không biết Thất muội liệu có tới hay không thôi” Bàn Tử nói.
“Nếu như không tới thì sao?” Tôi hỏi.
Bàn Tử chững lại một chút rồi nói: “Nếu như không tới, vậy là đã lựa chọn nhà họ Lý rồi, ai cũng có ý chí riêng, đồng cam cộng khổ không bằng chốn giang hồ mà quên nhau a” (Điển cố: Chuyện kể rằng có hai con cá bị sa vào vùng nước cạn, để sinh tồn, hai con cá nhỏ dùng miệng hà hơi ấm cho nhau, tình cảnh như thế làm cho người cảm động.
Nhưng sinh tồn như thế không phải là bình thường, thậm chí là tội nghiệp.
Đối với hai con cá mà nói, lý tưởng nhất là chúng bơi được ra biển rộng lớn vô tận, mỗi con có nơi thuộc về riêng bản thân chúng.
Cuối cùng, bọn chúng quên mất vùng nước cạn kia.
Mỗi con ở một phương, sống hạnh phúc, quên đi lẫn nhau, quên đi những ngày sống dựa vào nhau) “Dữ dzị sao?” Tôi nói.
“Không nói chuyện này nữa, Haiz, nếu như thật sự Quỷ Thợ May ra một đòn lớn, chỉ dựa vào mấy người chúng ta, đoán chắc là không đủ rồi nhỉ?
Cái tên Quỷ Thợ May này, chưa từng thấy hắn ra tay, nhưng chắc là cũng rất lợi hại, bên phe mình tôi cảm thấy người mạnh nhất có thể chiến cũng chỉ có Diệp lão gia, nhưng mà lão gia có tiện ra mặt không?” Bàn Tử nói.
“Sẽ ra mặt thôi” Tôi nói.
__Đây là trực giác của tôi, tuy từ nhỏ tới lớn, ông nội chưa từng tỏ ra là ông rất quan tâm đến tôi, đối với anh trai tôi thì lãnh đạm, còn tự tay lột da của cha tôi nữa, nhưng mà tôi biết, ông nội tuyệt đối không thể nào để im nhìn tôi xảy ra chuyện được, chưa nói đến tình thân, ít nhất thì ông ấy đã vì tôi mà hy sinh quá nhiều thứ.
Ba ngày sau thì Trần Đông Phương quay lại, ông ấy dẫn theo Lý Thanh, chỉ hai người là ông ấy và Lý Thanh.
Lúc ở cửa thôn đón người, Bàn Tử vẻ mặt căng thẳng, từ trước đến nay tôi chưa từng nhìn thấy anh ấy căng thẳng thế này bao giờ, sau đó khi nhìn thấy Trần Đông Phương với Lý Thanh, sự buồn bã của anh ấy lại càng bộc lộ rõ hơn.
Tôi không phải là một người biết an ủi người khác, chỉ vỗ vỗ lên vai anh ấy rồi nói: “Bàn Tử, vẫn còn thời gian mà, nói không chừng con bé sẽ đến thôi, hay là anh gọi điện thoại hỏi thử đi?” Bàn Tử cười khổ lắc đầu rồi nói: “Không cần đâu.
Diệp Tử, cậu nhớ nhé, nếu là của cậu, thì sẽ là của cậu, nếu không phải của cậu, có ép cũng không được” Tôi cảm thấy về phương diện này thì Bàn Tử khá là cố chấp, nhưng tôi cũng biết, thật ra Bàn Tử vốn là một người cực kì cố chấp, anh ấy có một vài yêu cầu đối với tình bạn và cả tình yêu, thậm chí còn thật thà hơn tôi nữa.
Anh ấy ngoài miệng thì nói nghèo, nhưng nếu như ai mà tốt với anh ấy, thì anh ấy càng liều mạng mà trả lại hơn, giống như là anh ấy đối tốt với tôi vậy.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền