Chương 696: Đại Chiến (3)
Vào khoảnh khắc đó, tôi không cảm thấy đau đớn.
Từng gương mặt một, từng khung cảnh, lóe lên trước mắt tôi, tôi ngã quỵ xuống đất, tôi cảm giác tính mạng của mình đang mất đi.
Tôi nhớ đến năm tôi ba tuổi, Trần Thạch Đầu ôm tôi đến trước mộ của cô Ngốc, đào thi thể của cô Ngốc lên, tôi nhớ đến chú Trụ Tử ngồi xổm trước cổng trường học, vừa hút thuốc vừa đợi tôi đến để đưa tiền sinh hoạt, tôi nhớ đến mẹ tôi sẽ ở cửa thôn mong ngóng bóng dáng tôi, tôi nhớ đến lần đầu tiên anh trai tôi quay trở lại Phục Địa Câu, tôi nhớ đến ông nội tôi đang hút thuốc lào, cha tôi đang mặt quân trang, từ trước đến giờ tôi chưa từng gặp mặt, và cả Hàn Tuyết đang lên lớp ở giảng đường.
Từng người từng người một lưu lại dấu ấn trong sinh mệnh của tôi, từng khung cảnh một đều lướt qua trước mắt tôi, tôi muốn bắt lấy, nhưng lại phát hiện mình đã không thể nào giữ được họ.
Tôi biết tôi sắp chết rồi, linh hồn của tôi đang nứt toạc ra từ trong cơ thể của tôi, tôi cảm thấy tên cầm đầu đá qua đầu tôi đá qua lưng tôi, tôi tự hỏi bản thân mình tôi có hối hận không?
Tôi có hối hận khi chết ở đây không?
Trong đầu tôi có một câu trả lời rất rõ ràng, đó chính là tôi không hối hận.
Đã chiến đấu rồi, còn có gì có thể hối hận được nữa chứ?
Linh hồn của tôi đã rời khỏi cơ thể của tôi, tôi đã không thể nào tham gia trận chiến được, tôi nhìn thấy ở trên trời xuất hiện một cỗ quan tài bằng vàng, cỗ quan tài vàng đó vô cùng xa hoa lộng lẫy, lúc Xi Vưu nhìn thấy cỗ quan tài vàng đó thì đạp đất bay lên, ông ấy không hề do dự một chút nào, thanh trường kiếm trong tay, một kiếm chém lên cỗ quan tài vàng đó.
Từ trong cỗ quan tài vàng đó có một bàn tay thò ra, sau đó có một người mặc áo giáp vàng ở trong một mớ hỗn độn nhảy ra ngoài, người đó cười lạnh lùng với Xi Vưu rồi nói: “Thiên tôn đã chết, hà cớ gì ngươi lại chiến đấu vì hắn?
Nếu như ngươi cùng ta quay về, dựa vào năng lực của ngươi, ta bảo đảm cho ngươi vinh hoa bất tận, tại sao phải liều chết mà chiến đấu?
Vì bọn chúng sao?
Trong mắt chúng ta, đám người này chẳng qua chỉ là kiến cỏ mà thôi!” “Ta lại hỏi ngươi một câu, thiên tôn có phải là do ngươi giết hay không?” Xi Vưu nói.
“Phải, thế giới của chúng ta, vốn dĩ chính là kẻ mạnh làm vua, thiên tôn đã già, làm sao mà thuyết phục lòng chúng được?” Tần Thủy Hoàng nói.
Xi Vưu giãy ra khỏi tay hắn, trường kiếm lại một lần nữa thuận thế mà chém xuống.
Trận chiến giữa hai người họ, mới là trận chiến thật sự của những kẻ mạnh ở tiên giới, hai người giao đấu, từng ngọn núi đổ sụp xuống, từng đám mây tan tác.
Dường như không nhìn ra được họ đánh nhau như thế nào, nhưng mà hai người họ giống như muốn khiến cho cả bầu trời này sụp đổ.
“Ta khuyên ngươi một lần cuối cùng, đừng chấp mê bất ngộ nữa, chưa kể là ngươi chắc chắn không giết được ta, cho dù là ngươi có thể làm được, tướng lĩnh của đại quân tiên giới giết đến đây, ngươi cũng không bảo vệ được hắn!
Tất cả mọi người bao gồm cả ngươi trong đó, chắc chắn đều sẽ chết!” Tần Thủy Hoàng nói.
Những gì nghênh đón hắn, vẫn là đao của Xi Vưu.
Cuộc chiến trên trời vẫn còn đang tiếp tục, ở dưới đất, tôi nhìn thấy anh trai tôi cõng thi thể của tôi vẫn còn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền