Chương 92: Phán Sai Án Gì? (2)
Chúng tôi theo đường cũ mà về, vừa từ thành phố trở về Phục Địa Câu, sự khác biệt về kiến trúc thật khiến người ta có chút không quen, tôi chưa về nhà ngay, mà cùng với Bàn Tử đi ngay đến ủy ban thôn, mấy thông tin hôm nay có được từ chỗ Đường Nhân Kiệt chúng tôi vẫn phải thương lượng một chút.
Khi đến ủy ban thôn, Bàn Tử đi pha trà mà anh ấy mua được trên phố, hai chúng tôi vừa uống trà vừa bắt đầu nói chuyện, chuyện đầu tiên phải nói đó là lời mà Đường Nhân Kiệt nói có bao nhiêu phần đáng tin.
“Cỡ năm mươi năm mươi đó.
Con người Đường Nhân Kiệt này rất xảo quyệt, nói chuyện gần như không chút sơ hở, nhưng người này không đáng tin” Bàn Tử nói.
Tôi gật đầu, nói: “Tôi cũng nghĩ vậy, bây giờ ấy à, ông ấy cũng nắm rõ nội tình của chúng ta, chỉ là chúng ta đối với chuyện này hoàn toàn không biết gì như hai thằng ngốc, cho nên rất có thể những gì ông ấy nói với chúng ta, chính là những gì mà ông ấy muốn chúng ta làm ngay, nói chung chúng ra cũng không thoát khỏi cái số bị người ta dắt mũi” Bàn Tử uống một cốc trà, vẻ mặt anh ta đột nhiên cau lại, nói: “Hồi nãy ở đó nên tôi không tiện nói, nhưng đại khái tôi đã biết chuyện của bà Vương rốt cuộc là thế nào rồi” Tôi phát hiện Bàn Tử vô cùng cố chấp với cái chết của bà Vương, ngược lại thì trong lòng tôi, bà Vương chỉ là do đắc tội với cô Ngốc nên mới bị cô Ngốc câu hồn mà chết thôi, đây không phải là tình tiết quan trọng trong cả chuyện này.
Tôi còn chưa nói gì, Bàn Tử liền nhìn tôi rồi nói: “Có phải cảm thấy Bàn gia tôi hơi lạc đề rồi không?
Chỉ là cậu không hiểu rằng chuyện một pháp vương bị giết, hơn nữa hồn phách còn bị người ta bắt đi mà Thành Hoàng cũng không quản thì có nghĩa là gì, nhân gian có quy tắc của nhân gian, âm ti có quy tắc của âm ti, bà Vương là một bà lão thật sự có bản lĩnh, theo lý mà nói, cho dù có bị giết, sau khi chết thì cũng có tư cách đi theo Thành Hoàng để tu hành, hồn phách bị xóa, Thành Hoàng hẳn sẽ báo cáo với âm ti.
Chuyện này giống việc người bình thường bị giết thì cậu phải tìm đồn công an, đồn công an phát hiện chuyện này nghiêm trọng thì phải chuyển sang tổ trọng án của đội cảnh sát hình sự vậy, nói chung chuyện này nhất định phải quản, nhưng lại không ai quan tâm, cậu có biết như vậy có nghĩa là gì không?” “Có chống lưng?” Tôi lập tức nghĩ đến điều này, bởi vì hôm nay tôi đang nghĩ đến việc Lưu Lão có thể giết người một cách rất đơn giản.
“Hiểu rồi đấy, thứ bên trong một cỗ quan tài ở dưới sông vậy mà không ai dám quản, còn là âm ti ở âm giới, chuyện này quá là kì lạ” Bàn Tử nói.
“Vậy anh nói thử xem chuyện của bà Vương là thế nào?” Tôi cũng cảm thấy kì lạ, nên hỏi Bàn Tử.
“Bà ấy quả thực đã phán sai án” Bàn Tử nói.
“Anh đúng là nói cũng như không.
Lúc gần chết chính là bà Vương đã nói câu này” Tôi nói.
Nhưng tôi suy đi nghĩ lại, Bàn Tử không phải kiểu người nói mấy lời thừa thãi, câu nói này của anh ấy chắc chắn là có ẩn ý trong đó.
Quả nhiên, Bàn Tử hỏi tôi: “Cậu cảm thấy bà ấy phán sai án thì có nghĩa là gì?” Tôi nghĩ không ra, nói một cách rất rụt rè: “Nhiều năm vậy rồi, mọi người đều cho rằng bà ấy không nên vì
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền