Chương 111: Thí nghiệm (Hạ)
“Lần thứ tư thực nghiệm, máu không ngưng kết nữa, dưới trạng thái nhiệt độ thấp có thể thấy được nguyên chất rõ ràng giảm bớt... Đáng chết, chút nguyên chất ấy căn bản không đủ. Biện pháp giải quyết, chia lìa vật chất hàn tính cùng nguyên chất.”
“Lần thực nghiệm thứ mười hai, nguyên chất phân ly thất bại.”
“Thực nghiệm lần thứ ba mươi hai, nguyên chất phân ly thất bại.”
“Lần thực nghiệm thứ bốn mươi sáu, nguyên chất phân ly bước đầu thành công. Nhưng sau khi phân ly hiệu quả nguyên chất giảm mạnh, cần điều tra rõ nguyên nhân.”
“Lần thực nghiệm thứ một trăm hai mươi sáu, đã xác nhận, cách phân ly dã man sẽ tổn thương nguyên chất trên diện rộng, phương pháp phân ly vốn có không thể dùng nữa, phải từ bỏ. Trở lại bước thứ nhất, một lần nữa tiến hành thực nghiệm phân ly...”
Mỗi ngày, Tô Trầm cứ như vậy tiến hành thực nghiệm một lần lại một lần.
Cương Nham đi ngoài núi một chuyến, bán đi lượng lớn da thú, tiền thu được đổi hết thành Hàn Thủy Tiên.
Ngày thứ sáu mươi tư tiến vào Thâm Hồng sơn mạch, Tô Trầm lần đầu tiên thành công từ trong Hàn Thủy Tiên tách ra loại nguyên chất đặc tính kia.
Nhưng Tô Trầm vẫn gặp phải nguyên chất không dễ bảo tồn, hiệu quả với nguyên năng thiếu tính trường kỳ, khó có thể nắm giữ… một loạt phiền toái. Có thể nói nếu muốn khiến loại nguyên chất này thật sự phát huy tác dụng, con đường của Tô Trầm vẫn gánh nặng mà đường xa như cũ.
Vì giải quyết mấy vấn đề này, Tô Trầm không thể không lần nữa tìm kiếm biện pháp mới, không ngừng tiến hành thí nghiệm.
Ở trong lúc đó, đối mặt vô số thực nghiệm, bản thân Tô Trầm thật ra cũng là đầu to như cái đấu.
Có đoạn thời gian hắn hoài nghi, mình làm như vậy rốt cuộc có ý nghĩa hay không? Không phải là một cái Yên Xà Bộ sao? Cần lao lực nghiên cứu, phá giải, tìm kiếm con đường thay thế như vậy sao?
Cho dù nghiên cứu ra thì thế nào?
Chỉ là một loại bộ pháp bước đầu tăng lên, lại cần hao phí nhiều tâm lực vậy, đáng giá sao?
Mình có phải đi lầm đường, làm sai lựa chọn hay không?
Tô Trầm không chỉ hỏi chính mình một lần.
Nhưng cuối cùng, hắn vẫn chưa bỏ cuộc.
Không phải vì hắn xác nhận con đường của mình là đúng, chỉ vì hắn không muốn cứ như vậy bỏ cuộc.
Tương lai vĩnh viễn là một mảng sương mù, không có ai biết đi qua sẽ là cái gì.
Tô Trầm không nhìn thấy tương lai, hắn chỉ có thể nhìn thấy quá khứ.
Quá khứ của hắn nói cho hắn, đừng dễ dàng bỏ cuộc.
Lúc đó, hắn nói với bản thân: mặc kệ là đúng hay sai, cũng phải làm tiếp. Ít nhất trước khi chuyến đi Thâm Hồng lần này chấm dứt, hắn không thể dễ dàng bỏ cuộc.
Chỉ có đến rất nhiều năm về sau, Tô Trầm mới có thể ý thức được, quyết định này của hắn lúc đó quan trọng bao nhiêu, mà khi đó hắn lại là may mắn cỡ nào.
Đúng vậy, may mắn!
Ngày một trăm hai mươi sáu tới Thâm Hồng sơn mạch, Tô Trầm rốt cuộc giải quyết đại bộ phận nan đề, chế tạo ra bình Đằng Xà nguyên chất dược tề đầu tiên.
Ở sau khi sử dụng dược tề, Tô Trầm rõ ràng cảm giác được trình độ Yên Xà Bộ của mình tăng lên.
Tuy hiệu quả tăng lên có hạn, lại vẫn khiến Tô Trầm ý thức được phương hướng mình tiến lên là chính xác.
Huyết mạch, không phải không thể thay thế!
Mà có thể chỉ dùng hơn một trăm ngày đã hoàn thành chuyện này, cố gắng tất nhiên là một bộ phận nguyên nhân, may mắn mới
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền