Chương 1393: Đối sách
Các nguyên thú tuy đã thành công trục xuất các vị thần, nhưng bản thân bọn nó cũng bởi vì trở về kế hoạch Nguyên Năng Chi Hải thất bại mà không thể không tiến vào ngủ đông.
Nhưng trước đó, bọn nó vẫn tiêu sái một đoạn thời gian.
Giống với các vị thần từng nô dịch chúng nó, nguyên thú cũng lợi dụng sự cường đại của mình nô dịch vạn tộc, do đó mới tạo thành năm tháng tăm tối Yêu tộc tàn sát trên lịch sử vạn tộc.
Chỉ có thể nói, sinh mệnh sẽ không bởi vì từng chịu cực khổ mà hiểu được đồng tình, ngược lại sẽ bởi vậy mà trầm trọng thêm.
“Như vậy, Minh Ước Vĩnh Hằng lại là cái gì?” Tô Trầm hỏi.
“Ta không biết.” Huyết Tổ lắc đầu: “Đó hẳn là chuyện xảy ra sau khi các vị thần bị nhốt.”
Vì thế Tô Trầm lại nói: “Vậy có lẽ ta nên hỏi như vậy. Các vị thần bị nhốt đến bây giờ, nhắm chừng cũng mười vạn năm rồi nhỉ? Đã không còn nơi phát ra thần lực, bọn họ hẳn là đã không phải vĩnh sinh nữa, vì sao còn có thể tồn tại đến bây giờ? Hoặc là thần linh mới giáng sinh? Bây giờ các vị thần đã không phải các vị thần của quá khứ?”
Huyết Tổ lập tức nói: “Điều đó không có khả năng, điều kiện hoàn cảnh Thâm Hải Chi Ngục, không có khả năng thai nghén ra thần linh, các vị thần bây giờ, nhất định vẫn là những kẻ năm đó bị nhốt. Về phần bọn họ vì sao còn có thể sống đến bây giờ, chỉ có một sự giải thích, là bọn họ thật ra cũng không phải không có nguồn thần lực.”
Tô Trầm lập tức nghĩ tới Phi Nguyệt Đại Đế hiến tế, còn có pho tượng lóe ra thánh quang kia trong Vũ Thần giáo, còn có không gian tinh thần có mặt khắp nơi của Ảo Mộng Chi Chủ.
Tô Trầm đã hơi hiểu: “Hàng rào của các vị thần cũng không phải hoàn toàn phong bế, lợi dụng đủ loại thủ đoạn, bọn họ vẫn có thể đột phá phong tỏa. Ảo mộng Mộng Giới, Nguyệt Thần dụ hoặc hiến tế, Thiên Không Mẫu Thần hấp thu tín ngưỡng... Đều là đang đạt được thần lực, tuy không nhiều nhưng lại đủ để bọn họ tồn tại.”
“Còn có Côn địa tự sinh ra nguyên thú... Nơi đó tuy không thể thai nghén ra thần linh, nhưng nguyên, hoang thú lại nhất định có. Nếu dùng tiết kiệm chút, hẳn là đủ chống đỡ.”
“Nếu không đủ, còn có thể tiết lưu.” Huyết Tổ nói.
“Tiết lưu như thế nào?” Tô Trầm hỏi.
Huyết Tổ cười hê hê: “Một cái Côn địa nho nhỏ, nuôi không nổi hơn trăm vị thần, nhưng nếu nuôi ít chút... Lại vẫn có thể.”
Tô Trầm nhớ tới Già La.
Tử Thần ở trong hỗn chiến chỉ còn lại có một luồng tàn hồn này, là ai biến hắn thành như vậy?
Tô Trầm từng cho rằng là nguyên thú.
Nhưng bây giờ hắn đã biết, không phải nguyên thú.
Là bản thân các vị thần.
Vì tranh đoạt nguyên thú có hạn, tiết kiệm tài nguyên, các vị thần một mặt khởi xướng thẩm thấu đối với Nguyên Giới, một mặt khác ở trong Côn đảo tàn sát lẫn nhau, thông qua giảm số lượng thần linh để hạ thấp nhu cầu!
Ánh mắt Tô Trầm hơi run lên: “Ta nghĩ ta bắt đầu hiểu Minh Ước Vĩnh Hằng là có ý tứ gì rồi.”
“Ô.” Huyết Tổ cũng đã hiểu: “Như hàng rào các vị thần, lại một phần đạo nghĩa tự bảo vệ mình đi.”
“Khả năng rất lớn.” Tô Trầm mỉm cười: “Nhưng mặc kệ như thế nào, các thần đó vì sống sót, chuyện gì cũng làm ra được.”
“Đúng vậy.” Huyết Tổ gật đầu: “Hôm nay, mười vạn năm trôi qua, Côn đảo cũng đã một lần nữa nối làm một thể với Nguyên Giới,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền