Chương 1395: Thần đạo
Tô Thành An nằm ở trên giường, sắc mặt già nua, tóc càng hoàn toàn trắng như tuyết, nghiễm nhiên đã là một lão nhân gần đất xa trời.
Lấy tu vi của hắn, vốn cho dù già nua, cũng không đến nỗi vậy, chung quy là khúc mắc khó giải.
Nhưng nếu ngươi cho rằng, đây là một lão đầu tử đang sám hối, vậy thì sai hoàn toàn.
Thừa nhận sai lầm là một loại mỹ đức, nhưng sở dĩ là mỹ đức, là vì đại bộ phận không làm được.
Nằm ở trên giường, Tô Thành An vừa uống thuốc, vừa vỗ ván giường mắng to: “Ngươi là đồ vô dụng, lại đi chơi kỹ viện, đi loại địa phương đó có ý nghĩa sao?”
Tô Hạo không thèm để ý nói: “Không đi kỹ viện thì đi đâu? Đi sòng bạc? Nơi đó bây giờ không có chút thú vị nào cả, thắng không được tiền không nói, thậm chí muốn thua tiền cũng khó.”
“Ngươi đồ vô liêm sỉ không có tiền đồ, cả ngày không phải đánh bạc thì chơi đĩ, ta sao lại sinh ra ngươi tên phá gia chi tử này!”
Tô Hạo bĩu môi: “Ngài nếu không đi kỹ viện, lại làm sao tìm được mẹ con? Ngài nếu không tham luyến sắc đẹp, cũng không đến mức đem Tô gia làm thành như bây giờ. Còn nói con...”
“Ngươi!” Tô Thành An bị hắn chọc giận đến muốn hộc máu, nâng tay đem chén thuốc trong tay ném ra ngoài: “Đồ phá gia chi tử, lúc trước ta thế mà vì ngươi... vìo ngươi...”
Chén thuốc mang theo nước thuốc chưa uống cạn rơi ở trên mặt Tô Hạo, Tô Hạo cũng không để ý, lau mặt, hừ đáp: “Ông muốn nói vì tôi mà vứt bỏ Tô Trầm phải không? Thôi đi, ông cũng không phải vì tôi, ông căn bản là vì bản thân ông.”
“Không được nhắc về nghịch tử kia với ta!” Tô Thành An đập tay ở trên ván giường, đập tới mức vang phành phành: “Ta không có thứ bất hiếu đó.”
“Ở trong mắt ông, ai cũng là bất hiếu.” Tô Hạo bĩu môi, thế mà lại dứt khoát không để ý tới hắn nữa.
“Ngươi...” Tô Thành An chỉ vào con trai, một lúc lâu nói không ra lời. Đột nhiên ‘Ọe’ một tiếng, cuối cùng phun ra ngụm máu.
Một người trẻ tuổi bên cạnh vội đỡ lấy Tô Thành An: “Phụ thân bớt giận.”
Hắn tên Tô Minh, cũng là con trai của Tô Thành An, chỉ là trời sinh cơ thể yếu ớt, tu vi bình thường.
Hắn đi đỡ Tô Thành An, Tô Thành An lại không hưởng thụ, đẩy ra Tô Minh: “Cút ngay, không cần ngươi đỡ, phế vật vô dụng, tất cả đều là phế vật, nghịch tử!”
Tô Hạo cười lạnh: “Nghe thấy rồi chứ, nhị ca. Ta đã nói rồi, ở trong mắt lão, ai cũng là bất hiếu.”
Tô Minh cúi đầu không nói: “Mặc kệ nói như thế nào, phụ thân chung quy là phụ thân, ngươi không nên chọc giận lão nhân gia như vậy. Nếu ông ấy bị ngươi chọc giận có gì không hay xảy ra...”
Tô Hạo cười lạnh: “Vậy ngày tháng chúng ta chịu khổ có lẽ đã tới lúc kết thúc rồi.”
Lời này vừa ra, Tô Minh, Tô Thành An đồng thời chấn động.
“Ngươi!” Tô Thành An không dám tin nhìn đứa con trai mình yêu nhất, lại nhìn thấy trong mắt con trai tràn đầy oán hận.
Tô Hạo lạnh nhạt nói: “Ngươi chết rồi, Tô Trầm có lẽ sẽ không hận chúng ta như vậy, quan hệ của Tô gia với hắn, có khả năng một lần nữa chữa trị. Ta biết ngươi không thích nghe, nhưng sự thật là, nhà này, bây giờ đại bộ phận mọi người đều nghĩ như vậy.”
“Phốc!”
Tô Thành An ngửa mặt lên trời phun ra một ngụm máu lớn, lượng máu ít nhất là gấp ba lúc trước, có thể thấy được kích thích nặng.
Tô Minh vội bước
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền