Chương 69: Từ bỏ, không buông bỏ
.
Trở lại Tô phủ, toàn bộ nhà họ Tô khó tránh khỏi một hồi kinh động.
Một người mù hai lần vào Thâm Hồng sơn mạch vẫn an toàn trở về, muốn không thành tin nóng cũng khó. Có điều lần này mọi người giống hai hạ nhân kia, khi chứng kiến Cương Nham đều tự phát cho rằng nhất định là Tô Trầm nhờ sự trợ giúp của Cương Nham mới thuận lợi vượt qua kỳ hạn trăm ngày Thâm Hồng và hoàn thành nhiệm vụ của gia tộc.
Tên đường tới gặp mẫu thân, Tô Trầm tình cờ gặp Tô Khánh.
So với lúc trước hắn khá có tinh thần, khí thế trên người cũng có tăng cường, xem ra đã đạt tới Đoán Thể đỉnh phong, có lẽ không bao lâu nữa sẽ tiến vào Dẫn Khí.
Quả nhiên trong thời gian mình không có mặt, không ai dừng lại nghỉ ngơi.
“TÔ TRẦM!” Thấy Tô Trầm bình an trở về, trong mắt Tô Khánh bừng bừng ngọn lửa cừu hận.
Hai lần bị Tô Trầm đánh đập, tình huynh đệ giữa hai người sớm đã tiêu tan, chỉ có địch ý ngút trời.
Tô Trầm nghiêng đầu ra vẻ lắng nghe rồi cười nói: “Hóa ra là nhị thiếu gia, gần đây tốtchứ?”
“Không tốt lắm.” Tô Khánh gằn từ kẽ răng: “Mấy ngày gần đâu ta luôn cầu nguyện. Cầu cho ngươi đừng chết tại Thâm Hồng…”
“Cầu cho ta sau khi về tốt nhất bị ngươi đánh cho một trận đúng không?” Tô Trầm không nhịn được ngắt lời: “Thừa biết nhà ngươi chỉ nghĩ thế là giỏi rồi. Sao nào, thực lực tăng lên thì có sức vênh mặt rồi hả? Đáng tiếc…”
Tô Trầm mỉm cười, nụ cười này mang vẻ quỷ dị, lại có đôi chút quen thuộc.
Tô Khánh đã từng thấy nụ cười này.
Lần trước khi Tô Trầm đánh hắn một trận, cũng là vẻ mặt này.
Còn lần trước nữa khi thi đấu lôi đài, trước khi Tô Trầm đảo ngược thế cục, cũng là vẻ mặt này!
Tô Khánh biết không tốt, theo bản năng vào thế mở đầu Diễm Hổ QUyền, chuẩn bị nghênh chiến.
Không ngờ Tô Trầm lại không xuất thủ.
Cậu chỉ lạnh lùng nói một cấu;” Cương Nhan, khiến hắn quỳ xuống cho ta!”
“Vâng thưa thiếu gia!” Cương Nham đột nhiên trả lời, bàn tay đã nhấn xuống người Tô Khánh.
Lần này sẽ không để ngươi đánh lén thành công!
Tô Khánh gầm lên trong lòn, hai tay hất lên, đồng thời bàn tay to lớn của Cương Nham cũng vỗ xuống.
Ầm!
Bàn tay gã hất cánh tay Tô Khánh, ấn lên vai hắn, đập hắn ngã thẳng xuống đất.
Ngã nhào!
Luận sức lực, cho dù Tô Trầm thành tựu Dẫn Khí, tu luyện Tín Phong Lưu Thể Thuật cũng không sánh nổi Cương Nham, Tô Khánh thì tính là gì?
Cương Nham lại như chưa hài lòng.
“Thiếu gia bảo ngươi quỳ xuống, không bảo ngươi nằm sấp xuống.”
Một tay tóm xuống, nhấc Tô Khánh lên, đập vào sau đầu gối hắn. Tô Khánh đứng không vững, quỳ rạp xuống đất.
“Tô Trầm!” Tô Khánh tức tới mức khóe mắt muốn nứt.
Tô Trầm thản nhiên nói: “Ta chỉ muốn nói cho ngươi một việc. Lần này ta tới Thâm Hồng… vẫn chưa lấy được huyết mạch Vân Bức.”
Tô Khánh trong lòng run sợ, vừa tức vừa giận tới run cả người.
Chẳng lẽ...
Tô Trầm thản nhiên nói: “Cho nên nếu không có gì bất ngờ xảy ra, ta sẽ còn tiến vào Thâm Hồng lần thứ ba.”
Tô Khánh hít một hơi lạnh, thậm chí quên cả phẫn nộ.
Hắn đương nhiên hiểu ý tứ trong lời này của Tô Trầm: Nếu ta muốn ta có thể đánh ngươi một trận nữa… đánh tới khi không thể xuống giường nổi.
Khoảnh khắc này, hắn thậm chí quên cả tức giận, chỉ còn sợ hãi.
Cũng may lời nói của Tô Trầm nhanh chóng xoay chuyển: “Có điều giờ ta còn một số việc cần
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền