Chương 112: Tô Ấu Vi duyên phận
Trong viện, Chu Nguyên thần sắc cảnh giác nhìn qua vị lão nhân mặc hôi bào trước mắt. Người này toàn thân không có nguyên khí ba động, nhưng Chu Nguyên hiểu được, đó là bởi vì nguyên khí đã được thu liễm một cách hoàn hảo.
Lão nhân mặc hôi bào hiển nhiên là người sâu không lường được, thực lực thậm chí có khả năng siêu việt Thái Sơ cảnh.
"Vị tiền bối này..."
Chu Nguyên ôm quyền, thần sắc kính cẩn, hắn nhìn thoáng qua Tô Ấu Vi, nói:
"Không biết tiền bối tìm Ấu Vi, thế nhưng là có việc?"
Lão nhân mặc hôi bào cười nhạt nói:
"Lão phu muốn mang nàng đi, loại địa phương này sẽ chỉ không duyên cớ lãng phí thiên phú của nàng, nàng không nên ở chỗ này tiêu hao thời gian."
Chu Nguyên giật mình, chợt trong lòng dâng lên chút cảm xúc phức tạp. Hắn nhìn qua Tô Ấu Vi, tiểu nữ hài năm xưa bị hắn kéo lên từ trước y quán dơ bẩn, giờ đây đã bắt đầu bộc lộ quang mang của nàng. Ngay từ đầu Chu Nguyên đã biết, thiên phú của Tô Ấu Vi không giống bình thường.
Nàng sớm muộn sẽ tỏa sáng, rực rỡ chói lóa.
Với thiên phú của Tô Ấu Vi, nếu đổi một xuất thân, có thể sớm hơn tiếp xúc với tu luyện, sợ rằng giờ đây nàng đã trở thành nữ thần mà vô số thiên kiêu ngưỡng vọng.
Mà hắn, một điện hạ nhỏ bé của vương triều, sợ rằng ngay cả ánh mắt cũng sẽ không được nhìn tới một chút.
Trong lòng cảm thán, Chu Nguyên nhẹ nhàng gật đầu, nói:
"Ấu Vi có thể được tiền bối coi trọng, đó là cơ duyên của nàng."
Hoàn toàn chính xác, như lời vị lão nhân mặc hôi bào này nói, thiên phú của Tô Ấu Vi nếu lưu lại Đại Chu vương triều, thực sự là minh châu bị vùi dập.
Phượng Hoàng nên đậu cành ngô đồng, chứ không phải cây khô.
Tô Ấu Vi có thể được vị lão nhân mặc hôi bào này coi trọng, Chu Nguyên cũng thật lòng vì nàng cảm thấy cao hứng.
Lão nhân mặc hôi bào cười cười, nói:
"Thế nhưng là nàng lại không quá nguyện ý."
Chu Nguyên sững sờ, nhìn về phía Tô Ấu Vi. Thiếu nữ ánh mắt né tránh một chút, chợt miệng nhỏ hơi hất lên, nói:
"Ta không nói không muốn a."
Lão nhân mặc hôi bào gật gật đầu, nói:
"Chỉ là nàng có một cái điều kiện..."
Hắn nhìn chằm chằm Chu Nguyên, nói:
"Nàng muốn ta cũng mang theo ngươi."
Chu Nguyên cười khổ một tiếng, hắn làm sao không biết, Tô Ấu Vi tất nhiên cũng nhìn ra vị lão nhân mặc hôi bào này sâu không lường được, cho nên nếu có thể mang theo hắn, đối với hắn mà nói cũng là một phần cơ duyên.
Lão nhân mặc hôi bào cười nhạt, ánh mắt hắn lướt qua trên người Chu Nguyên, nói:
"Ngươi kỳ thật cũng không phải người bình thường, đã từng sở hữu khí vận Thánh Long, thiên phú của ngươi đương nhiên cũng sẽ không yếu kém nơi nào."
"Bất quá... duyên phận của ta không thích hợp ngươi."
Tô Ấu Vi nghe vậy, lập tức quýnh lên, nói:
"Vì cái gì? Thiên phú của điện hạ không kém ta."
Ánh mắt của lão nhân mặc hôi bào nhìn như đục ngầu, phảng phất có quang mang thâm thúy. Hắn chăm chú nhìn Chu Nguyên, chậm rãi nói:
"Ở trên người hắn, ta mơ hồ cảm giác được một cỗ hơi thở hết sức mạnh mẽ lưu lại, cho nên, hắn sợ là tự có duyên phận, ta không nên nhúng tay."
Chu Nguyên trong lòng hơi kinh. Vị lão nhân mặc hôi bào này nói tới khí tức cường đại lưu lại, lẽ nào là sư phụ Thương Uyên? Không ngờ thời gian một năm, người trước mắt đã có thể ẩn ẩn phát giác. Xem ra thực lực
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền