Chương 549: Tiến Vào Kinh Thành
Trong cơn mưa tuyết bay đầy trời, người ở dưới tường thành cao lớn trông có vẻ cực kỳ nhỏ bé, tầm nhìn xa trước mắt chỉ có vài bước, cho dù đứng ở trên tường thành cố ý nhìn xuống, cũng sẽ không chú ý tới bọn họ.
Bọn họ bỏ ngựa, mang hành lý trên lưng, đi lại trong tuyết đọng không quá mắt cá chân, từng bước tới gần tường thành.
Bọn họ vòng qua cửa chính, men theo sát chân tường, đi mấy dặm, rốt cục thấy phía trước xuất hiện một con sông lớn đóng băng.
Đó là một con sông dài xuyên qua kinh thành, nối liền với con sông đào. Bình thường sông đào bảo vệ thành và sông lớn đều sâu không thấy đáy, cần ngồi thuyền nhỏ mới có thể vượt qua nhưng hôm nay lại kết băng dày, tuy rằng kém xa sông băng ở Bắc Nhung, có điều Giang Đình giẫm lên thử một chút, vẫn có thể chịu đựng được sức nặng của một người.
"Chúng ta đi vào theo đường sông, người trước cách người sau một chút, tránh cho mặt băng vỡ vụn."
Giang Đình dứt lời liền vùi đầu đi vào trước, nhưng một cánh tay đưa tới ngăn cản cô:
"Để tôi đi trước cho."
Triệu Khinh Hồng dứt lời cúi người xuống, khom người hướng về tường thành.
Tường thành này rất dày, sâu chừng mười mấy bước, độ cao cách mặt băng chỉ có tầm nửa người, người chỉ có thể ngồi xổm di chuyển hoặc là bò sát đi tới.
Lý Trạch ném bao quần áo lên lưng, vỗ ngực nói:
"Sư phụ, tôi đi trước, ba người phụ nữ các cô đi phía sau."
Anh ta lôi kéo Tạ Ninh và Tần Quyết:
"Hai người đi cùng với tôi?"
Tần Quyết gật đầu: "Ừ."
Tạ Ninh giãy giụa nói:
"Ai muốn đi cùng cậu? Ối, này, đừng kéo tôi, tôi tự đi được."
Mọi người xếp thành hàng, từng bước từng bước khom lưng đi vào, sau đó ngồi xổm xuống di chuyển vào bên trong.
Nhưng chờ đến khi bọn họ đến lối ra mới phát hiện, chỗ lối ra bị một loạt lan can sắt dựng thẳng ngăn cản, phía trước tối đen như mực, không nhìn thấy gì cả. Lan can này to hơn cả ngón tay cái, bị nước sông mài mòn, mặc dù rỉ sét loang lổ nhưng vẫn rắn chắc kiên cố, cũng không biết đã được bôi thứ gì đặc biệt. Đám người Triệu Khinh Hồng dùng sức bẻ xuống, lại phát hiện lan can chỉ hơi lắc lư.
Lý Trạch thấp giọng nói:
"Sư phụ, lan can này có chút rắn chắc."
Giang Đình đi theo, ý bảo người phía sau dừng lại, thấp giọng nói:
"Để tôi thử xem."
Cô cầm bật lửa, kiểm tra tình huống một chút, tính toán độ cứng của lan can, cảm giác không có vấn đề gì lớn, sau đó lấy găng tay xuống chà xát, chà xát tay ấm áp, lại đeo găng tay lên, lúc này mới quỳ trên mặt băng, ổn định thân thể, tìm đúng điểm yếu, đưa tay bắt lấy một cây gậy sắt, lấy hơi, dùng sức bẻ sang bên cạnh. Chỉ nghe thanh sắt phát ra tiếng xèo xèo khiến người ta sởn gai ốc, sau đó từ từ uốn lượn thành một hình cung thật lớn.
Giang Đình thở phào nhẹ nhõm, cảm giác cũng không phải rất khó, tiếp tục bẻ cong một cây bên cạnh. Cô ném bao quần áo qua, lại cởi áo khoác thật dày ném qua, linh hoạt chui qua giữa hai lan can bị bẻ cong.
Nhìn những khuôn mặt dại ra của mọi người, Giang Đình nhẹ nhàng gõ gõ lan can, nói:
"Mau tới đây đi, ngây ngốc làm gì thế?"
Triệu Khinh Hồng cởi áo ra trước tiên. Những người khác cũng làm theo, tháo vũ khí xuống, lúc này mới có thể miễn cưỡng chui qua.
Sau khi tất cả đã vượt qua, Giang Đình cầm bật lửa đi về phía
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền