Chương 570: Nước Mắt
Ba tháng không gặp, Hạ Vân Sâm tiều tụy gầy đi không ít, khuôn mặt vốn anh tuấn như viên ngọc ngày nào giờ chỉ còn một lớp da bọc xương. Có vẻ lông mày, sống mũi, cằm với yết hầu đều lộ rõ hơn, thậm chí trong lúc hôn mê cũng cau mày.
Giang Đình xốc chăn lên, sờ mu bàn tay Hạ Vân Sâm, phát hiện mặc dù trong phòng đốt chậu than nhưng tay của y lại lạnh như băng. Cô nhét chậu than sưởi vào trong khuỷu tay y, đắp chăn kỹ cho y.
Người hầu cũng chỉ lau người, thay quần áo sạch sẽ cho y, vẫn chưa thể gội đầu chải đầu, mái tóc đen kia cứ như vậy mà rối tung, xoã ở trên chăn, vùi ở trong cổ.
Sau đó Giang Đình lấy cái lược từ ngăn tủ bên cạnh ra, rồi kéo một cái ghế đến ngồi ở trước giường nhẹ nhàng chải tóc cho y. Tay cầm lược chải xuyên qua những sợi tóc, gỡ những chỗ bị rối ra, nhặt những sợi tóc rụng đó vo lại thành nắm rồi ném vào trong chậu than thiêu hủy.
Trong đầu cô hồi tưởng lại lúc ở quân doanh, Hạ Vân Sâm cũng chải tóc cho cô như vậy, cô luôn chê y chải quá chậm.
Đột Nhiên, tay Giang Đình dừng lại.
Cô chậm rãi vén sợi tóc ra, nhặt từ bên trong ra hai sợi tóc bạc, mở to mắt kéo đứt nó, cầm trong tay hồi lâu không nói. Sau một lúc lâu, cô chớp mắt, một giọt nước mắt đột nhiên rơi ra.
Giang Đình hoảng hốt sờ mặt mình, cô cũng biết khóc ư? Ấy thấy mà cô lại rơi lệ? Kiếp trước cô là một người biến đổi gen, nếu nước mắt không có khả năng khử trùng mắt và đôi khi được dùng làm vũ khí thì chúng đã bị xóa khỏi gen của cô rồi. Nhưng vì sao hôm nay cô lại rơi lệ?
Cô dụi mắt, đặt lược lên lại, đi sang căn phòng bên cạnh, tắm rửa bằng chút nước nóng còn lại rồi thay quần áo sạch sẽ.
Sau đó cô mới trở về bò lên giường, xốc chăn bên cạnh Hạ Vân Sâm lên, chui vào, ôm cánh tay y, nhắm mắt lại. Cô quá mệt mỏi, từ khi vào kinh thành tới nay vẫn chưa từng được nghỉ ngơi tử tế. Cô cứ nghĩ về Tứ hoàng tử rồi tạo phản này nọ, cho dù Tứ hoàng tử hiện tại đứng ở bên giường cô, cô cũng muốn ngủ một giấc trước đã.
Giang Đình ngủ rất lâu, ngủ từ sáng đến tối. Khi mở mắt ra, cô phát hiện toàn thân mình vùi trong chăn, mồ hôi đầm đìa vì nóng. Cô nhanh chóng vươn đầu ra ngoài, vừa ngóc lên đã cảm thấy có một bàn tay ấn xuống, một giọng nam trầm khàn khàn vang lên:
"Đừng nhúc nhích."
Giang Đình dừng lại, chậm rãi lùi lại vì sợ chạm vào vết thương của Hạ Vân Sâm, sau đó cô thò đầu ra, lập tức đối diện với đôi mắt đẹp của Hạ Vân Sâm đang nhìn cô.
Giang Đình chớp mắt, nhìn đi nơi khác, trợn mắt nói:
"Anh, anh tỉnh khi nào vậy?"
"Lúc chiều."
Giang Đình xấu hổ muốn xỉu, bản thân cô còn ngủ lâu hơn người bệnh mới ghê chứ.
"Vậy sao anh không gọi cho em? Lúc ngủ em không chạm vào vết thương của anh đấy chứ?"
"Không, anh không bị thương nặng, chỉ là hơi mức sức nên hôn mê thôi."
Hạ Vân Sâm cúi xuống hơi dịch người một chút, sau đó lấy chăn trùm cả hai người bọn họ lại. Chiếc chăn này lớn quá mức, không biết là do nhà giàu nào cũng vậy hay là do Hạ phu nhân đặc biệt chuẩn bị, đắp được ba người còn dư sức. Hơn nữa, vóc dáng Hạ Vân Sâm lại cao nên chăn dài như vậy cũng không che hết được, che được đầu thì chân bên dưới sẽ lộ ra.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền