Chương 592: Pn Xe Ngựa
Sau khi Hạ Vân Sâm đưa đoàn người Hạ gia đến biệt viện trong biên thành và thu xếp ổn thỏa, y lập tức cùng với đám người Giang Đình khởi hành lên đường trở lại Bắc Nhung.
Lúc trước khi Hạ Vân Sâm bị người kinh thành bắt đi, Giang Đình vì nóng lòng cứu y nên vội vàng rời khỏi, chi nên Bắc Nhung còn rất nhiều việc phải xử lý. Bây giờ bọn họ trở về, trước tiên sẽ giải quyết xong việc còn dang dở, sau đó lại bận rộn xưng đế và kết hôn.
Hạ phu nhân dẫn mọi người tới cổng thành, cười nói:
"Yên tâm, chuyện vương phủ và hôn sự, các con cứ yên tâm giao cho mẹ."
Bà lấy từ trong ngực ra một chiếc vòng tay quấn khăn tay nặng trịch, đặt vào tay Giang Đình:
"Cái này là do bà nội Vân Sâm truyền lại cho ta, bây giờ ta cũng truyền lại cho con dâu, con cất đi. Trên đường đi phải giữ gìn sức khỏe, sau khi đến Bắc Nhung thì nhớ thường xuyên viết thư nhé."
Giang Đình trịnh trọng nhận lấy, cười nói:
"Cám ơn mẹ."
Hạ phu nhân vui đến phát khóc,"ôi chao" vài tiếng rồi mới nước mắt rưng rưng tiễn họ ra xe ngựa.
Đoàn người khởi hành, xe ngựa bắt đầu di chuyển chậm rãi, mùa xuân ở Bắc Nhung vẫn chưa bắt đầu, thời tiết quá lạnh để cưỡi ngựa, vì vậy Giang Đình và những người khác đã đi xe ngựa thay thế.
Cỗ xe được trải đệm giường mềm và dày, giống như một chiếc RV di động nhỏ, Giang Đình tìm một tư thế thoải mái để nằm xuống, kéo rèm ra, nhìn chiếc vòng tay như bảo bối rồi khoe:
"Thấy chưa hả, đây là biểu tượng cho thân phận đấy! Điều này có nghĩa là gia đình anh đã chấp nhận em rồi, về sau nếu anh dám cô phụ em, em sẽ đi tìm bà nội chống lưng."
Hạ Vân Sâm đi theo cô leo lên xe ngựa, đóng cửa lại kiểm tra không có rò rỉ không khí, sau đó xoay người, chậm rãi nằm bên cạnh cô, nhìn vẻ mặt kiêu ngạo của cô từ trên xuống dưới.
"Còn anh thì sao? Em đưa anh cái gì để chứng minh thân phận của anh hửm?"
Giang Đình quay đầu lại, nheo mắt cười:
"Đợi khi trở về Bắc Nhung em sẽ sai làm một sợi dây chuyền vàng 10 cân cho anh đeo trên cổ."
Hạ Vân Sâm:
"... Anh không muốn."
"Vậy anh muốn cái gì? Thế cho anh đội kim quan nhé, sau này anh đi đến đâu ở Bắc Nhung người ta cũng biết anh là của em..."
Giang Đình nói một hồi, mới thu chiếc vòng lại, cẩn thận nhét vào trong hộp, sau đó cô cúi xuống, chống khuỷu tay vào cạnh y nói:
"Là cái gì của em nhỉ?"
Cô cúi đầu mỉm cười, nhìn chằm chằm Hạ Vân Sâm, đưa tay nhéo cằm y:
"Nói cho em biết, anh là gì của em nào?"
Hạ Vân Sâm không dám cử động. Y nhìn thẳng vào mắt Giang Đình, cổ và sau tai bắt đầu đỏ lên rõ rệt.
Nói mới nhớ, trước trận chiến công thủ biên thành năm ngoái, sau khi bọn họ viên phòng cho đến nay, suốt một đường bôn ba qua lại giữa sự sống và cái chết, tiếp theo thì ai nấy đều bị thương nặng. Cuối cùng sau khi hồi phục thì lại bận rộn lên đường trở về Bắc Nhung, liên tục lên đường, tắm rửa đều bất tiện, lại còn cưỡi ngựa, ngay cả hôn cũng phải lén lút bí mật.
Cho nên tính toán ra thì bọn họ đã hơn nửa năm không có viên phòng rồi.
Hạ Vân Sâm không biết Giang Đình có nhớ cảm giác đó hay không nhưng là một người đàn ông bình thường, ở một mình trong phòng với Giang Đình và ở gần nhau như vậy, y chắc chắn sẽ bắt đầu có những
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền