Chương 598: Pn Của Hồi Môn
Sau khi lên ngôi, Giang Đình bắt đầu học cách trở thành một vị đế vương tốt. Sau đó, cô mệt mỏi suốt hai ngày liền. May mà chính quyền Bắc Nhung không phức tạp như Đại Dĩnh, mỗi một bộ tộc Bắc Nhung được xem như là một "tiểu bang" vậy, bọn họ có thể tự quản lý tốt tộc của mình. Trong vương đình chỉ cần lập kế hoạch tổng thể và kiểm soát vĩ mô nữa là được rồi. Giang Đình quyết định giao tất cả những công việc đó cho các đại thần, còn cô thì chỉ ra quyết định cho những việc quan trọng thôi. Chỉ cần cô đưa ra quyết định đúng đắn, cô chính là một vị đế vương tốt!
Sau lễ đăng cơ, họ ở lại Bắc Nhung thêm một tháng nữa, được coi là mùa xuân của Bắc Nhung. Tuyết đọng đã tan thành nước, núi non đồng ruộng xanh tươi, cũng đã đến lúc phải dời đô. Nói là dời đô cho chanh sả chứ thực chất cũng không khác việc chuyển nhà là mấy, bởi vì bọn họ cũng không có đồ đạc gì nhiều, mọi người chỉ dỡ những chiếc lều nỉ xuống, đóng gói và rời đi là xong. Giang Đình và những người khác không có nhiều hành lý nên chỉ cuộn hành lý lại rồi ném lên xe ngựa. Kết quả, đoàn di cư hùng mạnh về phía Nam chỉ mất ba ngày để đến được vị trí đô thành đã chọn, nơi này gần biên giới và chỉ cách biên thành hai đến ba trăm dặm, cưỡi ngựa 1-2 ngày là có thể tới nơi rồi. Mọi người bắt đầu lên núi chặt cây làm nhà, còn có người tận tâm chịu trách nhiệm xây dựng cung điện.
Vài ngày sau khi Giang Đình và những người khác đến đô thành mới, một đội ngũ dài từ biên thành kéo đến. Những người này cưỡi xe ngựa, khiêng gánh, đều ăn mặc vui vẻ, xe ngựa và gánh nặng cũng treo lụa đỏ, hiển nhiên là đến để đưa sính lễ. Bà mối nổi tiếng nhất biên thành cùng mấy các thím lớn tuổi nhất Hạ gia cười đến không thấy tổ quốc đâu, vui vẻ vây quanh Giang Đình khen ngợi cô. Giang Đình liếc nhìn Hạ Vân Sâm, người đang tỏ ra vô tội.
"Đợi một chút..."
Giang Đình cắt ngang những lời chúc phúc tràn giang đại hải của họ:
"Không phải đã nói mọi việc đều giản lược, không cần đưa sính lễ qua sao?"
Cô cảm thấy việc kết hôn ở thời đại này quá phiền phức, nếu thật sự phải theo "quy trình truyền thống" thì cô sẽ mệt chết mất. Cô có mệt hay không thì không biết, nhưng rất có thể tình yêu cô dành cho Hạ Vân Sâm sẽ giảm đi một chút... Bởi vì cô phiền, sợ rắc rối nhất.
Bà mối mỉm cười nói:
"Bệ hạ, chuyện này không có mâu thuẫn gì cả."
Giang Đình nhướng mày:
"Nói như thế nào?"
"Nhà trai tặng sinh lễ cho nhà gái càng nhiều thì đại biểu càng xem trọng mặt mũi nhà gái, coi trọng nàng dâu tương lai. Hay nói cách khác nghĩa là Hạ phu nhân bọn họ xót ngài đấy."
Giang Đình gật đầu:
"Ta biết, nhưng chẳng phải ta còn phải chuẩn bị của hồi môn sao?"
Chủ yếu là vì cô cô không thể lấy ra được gì cả. Kho bạc của Bắc Nhung còn "sạch" hơn cả cái mặt của cô nữa đó trời, kho bạc riêng của cô cũng không bằng số lẻ tài sản của Hạ gia, cô lấy của hồi môn ở đâu ra?
Lúc này Hạ Vân Sâm đi tới nói:
"Em hiểu lầm rồi."
Giang Đình nhìn y:
"Hiểu lầm cái gì?"
Hạ Vân Sâm liếc nhìn mấy cái rương đồ, ấm áp nói: "Là anh mời bọn họ tới, em muốn đơn giản nhưng anh lại muốn cho em tất cả của anh, em chỉ cần tiếp nhận không cần phải làm gì hết, sau đó
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền