ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Nhà Ăn Nhỏ Ở Quân Doanh (Mỹ Thực)

Chương 60. Lá Gan Không Nhỏ Đấy

Chương 60: Lá Gan Không Nhỏ Đấy

Sau khi trở về quân doanh, Giang Đình phát hiện bầu không khí của cả đại doanh đã hoàn toàn khác so với lúc bọn họ mới rời đi. Thay vì những binh lính tự do hoạt động sau giờ tập luyện như mọi khi, bầu không khí trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết, không thấy bóng dáng một ai.

Hạ Vân Sâm xoay người xuống ngựa, đi nhanh về phía doanh trướng của mình, Giang Đình và Tần Quyết thì bị đưa tới một doanh trướng khác để thẩm tra.

Trước đó, khi còn ở bờ sông, hai người đã đuổi theo hàng ngũ kỵ binh phía trước rồi dừng lại. Vài người lính tiến đến dòng sông, vớt thi thể của hai tên quân địch lên.

Kỵ binh thấy lạ mà nói:

"Vết thương trên cổ người này bị tạo thành như thế nào vậy... Cứ như ám khí vậy, xuyên thẳng qua cổ họng."

Tần Quyết và Giang Đình nghe vậy thì liếc nhau, đều im miệng không lên tiếng.

Giang Đình lấy mấy cái túi giấy kia từ trong ngực ra, nói:

"Đại nhân, đây là thuốc mà hai người chuẩn bị đổ vào trong sông."

Hạ Vân Sâm hơi nâng cằm, một thân binh ở bên cạnh chạy tới nhận lấy.

"Cậu định quay về luôn cùng bọn ta, hay là muốn đi chăn mấy con dê đó của cậu?"

Giang Đình: "Hả... ?"

Cùng lúc ấy, bên kia sông, ba lính bếp còn lại thấy Giang Đình và Tần Quyết ở chung với mấy người Chỉ huy sứ, đều sợ hãi, còn tưởng rằng hai người đã gây ra chuyện gì.

Đàn dê cũng bị kỵ binh hung thần ác sát dọa sợ, chạy trốn khắp nơi.

Hạ Vân Sâm cho vài người sang bờ bên kia giúp đuổi đàn dê, tuy rằng y dò hỏi Giang Đình, nhưng cũng không có ý định cho cô xuống ngựa, mà là dẫn đầu đám kỵ binh đi thẳng về hướng quân doanh.

Trước đó nữa, trong lúc đuổi theo đám kỵ binh, Giang Đình ôm cổ ngựa, bị trận xóc nảy lên xuống giày vò muốn chết, tim gan phèo phổi đều như sắp nứt ra.

"Đừng nằm bò, ngồi thẳng lên!"

Giọng nói của Hạ Vân Sâm ở trong gió to có vẻ hơi mơ hồ, ngay sau đó sau cổ cô đã bị một bàn tay to túm lấy nhấc lên.

Trước đó nữa nữa, khi Giang Đình còn đang nằm bò trên lưng ngựa, Hạ Vân Sâm đã nói chuyện với cô.

"Lính bếp sao?"

Hạ Vân Sâm chậm rãi nói ra ba chữ này, giống như cảm thấy có chút thú vị.

Giang Đình nằm bò không dám nhúc nhích.

Cô biết lúc nãy Tần Quyết báo cáo lại mấy biểu hiện lúc ngựa hoảng sợ của cô khi ở trên lưng ngựa, đã làm vị đại nhân Chỉ huy sứ này nhìn thấu lớp ngụy trang của cô.

Lúc này cô chỉ ôm tâm trạng bất chấp tất cả, quyết định giả chết đến cùng.

Hạ Vân Sâm cũng không biết đang nghĩ gì, chỉ nói:

"Cậu là lính bếp à?"

Giang Đình "Dạ" một tiếng, hoảng sợ nói:

"Đúng vậy, đại nhân, hôm nay tiểu nhân ra ngoài chăn dê... Đúng rồi, dê của tôi vẫn còn đang ở bên kia sông..."

Hạ Vân Sâm cười một tiếng, có vẻ tâm trạng không tồi, chân kẹp bụng ngựa một cái thả chậm tốc độ.

"Cậu biết cưỡi ngựa không?"

Giang Đình:

"Biết một chút, đã từng học ở nhà."

"Biết bắn tên không?"

"Không biết không biết không biết! Người đó là do Tần Quyết bắn bị thương, hồi trước anh ấy là người ở Thần Tiễn doanh."

Hạ Vân Sâm nhìn dáng vẻ giả vờ sợ hãi này của Giang Đình, lại nhớ đến cô ăn vụng ở bếp nhỏ của đầu bếp doanh mấy tháng trước, y lại muốn cười. Nhưng cũng không vạch trần cô, nói:

"Lá gan không nhỏ."

Dứt lời, y kéo dây cương một cái, quát: "Đi!"

Con ngựa nhân được mệnh lệnh lập

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip