Chương 605: Pn Giỏi Cởi Không Giỏi Thắt
Hai người ngủ một giấc đến trưa mới tỉnh dậy.
Hạ Vân Sâm đêm qua vừa mệt mỏi vừa say rượu, sau khi mở mắt liền cảm thấy đầu đau nhức dữ dội, vươn tay sờ sờ bên cạnh thì trống rỗng, chỉ còn sót lại hơi ấm của Giang Đình.
Đúng lúc này, cửa "kẽo kẹt" mở ra, Giang Đình ăn mặc chỉnh tề bước vào cùng với một chậu nước nóng. Cô đặt nước nóng lên kệ, quay đầu nhìn Hạ Vân Sâm vẫn còn đang mơ màng:
"Anh tỉnh rồi à? Trưa rồi đấy, muốn dậy hay là nằm thêm lát nữa hửm?"
Hạ Vân Sâm chống khuỷu tay đỡ nửa người lên, dùng ánh mắt hoảng hốt nhìn cô, chăn bông trên vai rơi xuống, lộ ra bờ vai trắng nõn rắn chắc khỏe mạnh.
Y đưa mắt nhìn về phía cửa sổ:
"Buổi trưa rồi à?"
Giang Đình gỡ áo trong trên giá xuống, đi đến bên giường, chống tay lên mép giường nghiêng người về phía trước, nắm cằm y hôn một cái, cười ranh mãnh.
"Ừa, tối qua hẳn là mệt chết rồi nên em để anh nghỉ ngơi thêm một lát. Em đã sai người đi truyền lời cho bên bà nội và mẹ rồi, muộn một chút nữa mới đi thỉnh an."
Hạ Vân Sâm ngơ ngác nhìn cô, nghĩ đến chuyện xảy ra tối qua, những ký ức kích tình đó xông lên trong đầu khiến mặt y lúc đỏ lúc trắng.
Giang Đình sờ lên vết đỏ trên cổ y nói:
"Chậc, chậc! Là lỗi của em, tối qua em hơi xuống miệng nặng một chút."
Hạ Vân Sâm: "..."
Giang Đình đứng thẳng người, giũ áo trong nói:
"Em mặc đồ cho anh nhé?"
Hạ Vân Sâm ngước mắt nhìn cô, cô chớp mắt nhìn lại y rồi đưa quần áo cho anh:
"Anh tự mặc được không?"
Hạ Vân Sâm khựng lại một chút, nhận lấy quần áo, bắt đầu mặc vào người.
Giang Đình ném chiếc khăn tay vào nước nóng, làm ướt và vò vò, sau đó vắt khô rồi mang đến chuẩn bị lau mặt cho y... Khoan đã, sao cứ cảm giác nó sai sai thế nào ấy nhể?
Hạ Vân Sâm cau mày nhìn cô.
Giang Đình dừng tay lại, buồn cười nhìn anh:
"Sao thế? Biểu cảm nhỏ này của anh là thế nào hả?"
Suy nghĩ của Hạ Vân Sâm quay lại, cuối cùng y cũng "là lạ" chỗ nào rồi.
Y chậm rãi nói:
"Hôm nay em đổi tính rồi à?"
Trước đây, mỗi buổi sáng sau khi thức dậy, người bận rộn những việc như mặc quần áo, đun nước nóng, đi giày gì gì đó không phải là y à? Giang Đình chỉ cần giơ hai cánh tay lên là được rồi.
Trước đây, buổi sáng thức dậy, anh không bận rộn với những việc như mặc quần áo, đi nước nóng, đi giày, Giang Đình chỉ cần giơ tay và cánh tay lên là được.
Hôm nay sao thế? Mặt trời mọc đằng Tây ư?
Giang Đình không chỉ thức dậy trước y mà còn mặc quần áo cho y, rửa mặt cho y, đối xử dịu dàng với y như thế?
Giang Đình đưa tay vỗ trán y, cười nói:
"Tân hôn ngày đầu tiên, em muốn làm một người vợ hiền không được hở?"
Nguyên nhân chủ yếu là do đêm qua Hạ Vân Sâm đã hầu hạ cô rất tốt, cô cũng nên đáp lại chứ đúng không?
Hơn nữa, người này từ nay sẽ là của cô, cô là người bao che khuyết điểm, người của mình không phải mình nên yêu thương chăm sóc ư?
Hạ Vân Sâm nói thầm:
"Em đây là tâm huyết dâng trào thì có!"
Nhưng loại cơ hội tốt như này sao y có thể từ chối được?
Y cười nhẹ rồi chủ động nghiêng mặt sang một bên, để cô thuận tiện lau.
Giang Đình xoa xoa mái tóc mềm mại của Hạ Vân Sâm, một tay đỡ gáy y, một tay lau mặt cho y. Sau
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền