Chương 607: Pn Lại Mặt
Giang Đình đã sớm phái người truyền tin, hôm nay lại mặt, cô dự định cùng bọn họ trở về "nhà bên ngoại" của mình là Hạ gia quân xem một chút. Mọi người đều đã xa quân doanh mấy tháng, tự nhiên đều rất nhớ, sáng sớm đã dậy thu dọn đồ đạc chờ đợi.
Xe ngựa đi qua những con đường dài hối hả, nhanh chóng đến một quán trọ do Hạ gia làm chủ ở biên thành. Bởi vì phủ Nhiếp chính vương còn chưa được xây xong nên đám người Tạ Ninh, Lý Trạch, Triệu Khinh Hồng, Khổng Tiêu đều ở trong quán trọ này.
Xe ngựa của Giang Đình còn chưa tới cửa, Tạ Ninh và Lý Trạch vốn đang mong chờ đã gào lên rồi:
"Đến rồi! Đã đến rồi!"
Giang Đình vén rèm xe, đặt tay lên cửa sổ xe, vuốt ve bông hoa trên đỉnh đầu mình, cười nói:
"Còn chờ gì nữa? Lên xe nào."
Phía sau cỗ xe cô đang ngồi còn có một chiếc xe ngựa khác, đằng sau là bảy tám chiếc xe bò chất đầy hạt dưa, đậu phộng, táo tàu và các loại đồ ăn vặt khác, còn có các loại kẹo quý vốn quen thuộc với mọi người của triều đại này, là dùng để làm kẹo cưới phân phát cho các tướng sĩ.
Mấy người Tạ Ninh đều dùng ánh mắt mập mờ nhìn vào trong xe, Giang Đình trừng mắt nói:
"Đang nhìn cái gì thế hả? Tranh thủ thời gian lên xe đi."
Lý Trạch không sợ chết, nói:
"Nhìn xem, còn ẩn giấu cái gì hay không ấy mà hehehe."
Khổng Tiêu kéo anh ta lại nói:
"Bớt nói nhảm đi ông tướng, đợi lát nữa bỏ ông lại bây giờ."
Sau khi mọi người lên xe ngựa, đoàn xe bắt đầu khởi hành, đầu tiên là ra khỏi cổng thành, sau đó đi thẳng đến Yến Tử Khê.
Trên xe, Giang Đình chỉ vào một ngọn núi cách đó không xa, nhớ lại:
"Còn nhớ không? Vào dịp Tết Nguyên đán năm ngoái, chúng ta trở về Yến Tử Khê sau khi ăn mừng năm mới ở biên thành, đã gặp phải một cơn bão tuyết. Đây chính là phía sau núi mà chúng ta đã qua đêm."
Hạ Vân Sâm ánh mắt hơi động: "Nhớ rõ." Cũng từ lúc đó y mới nhận ra, người mà Giang Đình muốn ở bên cạnh là vừa người yêu vừa càng là người chiến hữu kề vai sát cánh bên nhau.
Giang Đình tựa đầu vào vai y cảm thán một tiếng:
"Thời gian trôi nhanh thật đấy."
Cô vươn tay ra quơ quơ, nắm lấy ánh nắng trong vô vọng, ngón tay như xuyên qua thời gian.
Chim vàng anh đang bay dài trên thảo nguyên mọc dài, vó ngựa giẫm lên, làm tung lên một đống cỏ và bùn lầy lội.
Xe ngựa băng qua thảo nguyên, vượt qua những ngọn đồi, cuối cùng buổi tối cũng đến được Yên Tử Khê. Khi địa hình quen thuộc xuất hiện trước mặt, mọi người trên xe đều reo hò.
Mà lúc này, một đoàn kỵ binh từ xa đi tới, nhanh chóng chạy đến chỗ bọn họ. Thiên hộ dẫn đầu đội kỵ binh xuống ngựa trước, quỳ một gối xuống:
"Ty chức cung nghênh nữ đế bệ hạ, cung nghênh vương gia!"
Những kỵ binh khác cũng ào ào quỳ xuống đất.
Khi đối mặt với cấp dưới của mình, Hạ Vân Sâm đã quay trở lại với thái độ lạnh lùng trước đây khi còn là Chỉ huy sứ, y bình tĩnh nói:
"Không cần đa lễ, quay về doanh trước đã."
Các kỵ binh ôm quyền lớn tiếng nói: "Dạ!"
Tạ Ninh mở cửa sổ ra:
" y da, âm thanh này quen quá trời ơi, giống như được quay về thời gian những ngày còn ở quân doanh ấy."
Đám người Khổng Tiêu cũng lộ vẻ hoài niệm:
"Đúng vậy, đã lâu không trở về rồi."
Lúc này Tạ Ninh quay đầu nhìn Nhã Như đang ngồi ở một bên nói: "Này,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền