Chương 615: Pháo Hoa Rực Rỡ
Tạ Ninh bưng mấy đĩa lớn thịt bò hầm cà chua và khoai tây ra bàn, tiểu nhị cũng theo sau bưng các món khác, chẳng mấy chốc đã đầy ắp một bàn.
Giang Đình và những người khác ngồi một bàn, đầu bếp và tiểu nhị ngồi ở một bàn khác, còn cha mẹ và người thân của Tạ Ninh thì ngồi ở một bàn khác.
"Cảm ơn mọi người, đều làm việc cực khổ vất vả rồi! Nào nào, nhanh chóng ngồi xuống ăn cơm thôi."
Dưới lời chào của Tạ Ninh, Giang Đình kéo ghế ngồi xuống, nhìn đồ ăn trên bàn:
"Ừm, làm rất tốt, đúng như tôi tưởng tượng."
Cô chỉ nói với Tạ Ninh rằng anh ta có thể hầm cà chua, khoai tây và nạm bò cùng nhau song không hề nói cụ thể cách làm, nhưng Tạ Ninh vẫn tự mình tìm tòi và làm được, có thể nói bây giờ anh ta đã là một đầu bếp thực sự.
Cô cười trêu chọc:
"Tạ đầu bếp, từ nay về sau tôi sẽ gọi anh như vậy nhé."
Tạ Ninh đặt bát đĩa và đũa lên bàn, cười nói:
"Đó là đương nhiên, cũng không xem là do ai dạy tôi à!"
Lý Trạch ôm vò rượu đi tới:
"Muốn uống chút gì không? Tôi nghe anh chàng râu ria Ba Tư nói rượu này gọi là rượu nho, không say như rượu gạo bình thường nhưng vẫn rất ngọt ngào."
"Ngày mai tôi phải dậy sớm nên chỉ uống được mấy ngụm thôi."
"Được rồi, đến lấy hết đi!"
Rượu đỏ tím được rót vào chiếc chén sứ trắng, gợn sóng như rượu tiên dưới ánh đèn.
Tạ Ninh đứng lên trước, cầm chén rượu lên:
"Vô cùng cảm ơn mọi người đã tới giúp đỡ, ủng hộ tôi. Thật sự rất biết ơn, tôi sẽ không nói lời tốt đẹp nữa. Các anh em, sảng khoái mà cạn chén nhé!"
"Rầm!" Lý Trạch vỗ bàn đứng dậy, lớn tiếng nói:
"Mẹ kiếp! Cạn nào, ngày mai ngủ nướng một chút, không say không về!"
Mọi người đứng dậy nâng chén, hơn chục chén cụng vào nhau ăn mừng vì buổi họp mặt hôm nay, khai trương ngày mai, đoàn tụ sau này.
Trăng treo trên cành, mọi người sau khi ăn uống no say thì vội vàng về nghỉ ngơi, ngày mai sẽ tới sớm giúp đỡ.
Giang Đình tạm biệt Tạ Ninh và những người khác, thong thả đi dạo trong gió đêm, có Hạ Vân Sâm theo sát.
Hiện tại ở biên thành không có giờ giới nghiêm, đường phố về đêm khá sôi động, thỉnh thoảng vẫn có thể ngửi thấy mùi thơm của đồ ăn nhẹ bay về phía mình.
Giang Đình quay lại hỏi:
"Chuyện của anh đã giải quyết xong chưa?"
Hạ Vân Sâm gật đầu:
"Gần ổn rồi."
Giang Đình nhếch môi cười:
"Được, ngày mốt em sẽ về Bắc Nhung. Chúng ta đã thống nhất lần này sẽ ở lại Bắc Nhung đến mùa đông rồi mới quay lại đó."
Lúc đầu, Giang Đình nghĩ rằng cô và Hạ Vân Sâm đều có việc riêng cần bận rộn, khi có thời gian, cô sẽ quay lại biên thành hoặc Hạ Vân Sâm sẽ đến Bắc Nhung tìm cô. Chẳng qua sau đó, hai người đều cảm thấy như vậy không ổn được chút nào.
Suy cho cùng, một ngày không gặp như cách ba thu, đôi vợ chồng mới cưới làm sao có thể chịu đựng được những ngày không thể gặp nhau?
Vì vậy, Hạ Vân Sâm hiện tại là một người nghiện công việc, để nhanh chóng loại bỏ những thứ trong tay để có thể cùng Giang Đình trở về Bắc Nhung, y thậm chí còn quyết định bắt chước cách hành quân và chiến đấu trong quá khứ. Dù bản thân ở đâu, y cũng có thể xử lý công việc mà không cần phải tiến hành tại phủ Nhiếp chính vương.
Đồng thời y cũng có tâm tư riêng trong lòng. Đó chính là y cũng phải học hỏi Giang Đình,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền