Chương 617: Hậu Tận Thế: Con Rơi Con Rớt
Người ban đầu Giang Doanh, bị thương nặng khi mới hai mốt tuổi, cả người bị liệt và chết não, được đưa vào viện điều dưỡng để duy trì sự sống, mà người thân của cô cũng lần lượt qua đời trong những năm sau đó. Vì vậy, sau khi Giang Đình làm rõ thân phận bây giờ của mình, trong thoáng chốc cô không biết nên vui mừng hay bất lực. Ông trời cho cô cơ hội sống lại, còn sắp xếp cho cô một cơ thể như vậy, chưa nói tới trở lại đỉnh cao, nhưng ít nhất cũng phải tìm cách sống sót mới được.
Cô không thể nhớ nổi, khoảng thời gian trống ở giữa mình đã ở đâu, trải qua những gì. Cô chỉ biết, tình trạng bây giờ của mình rất tệ, cô chưa bao giờ trải qua tình huống hoàn toàn không thể điều khiển được cơ thể. Mà bước đầu tiên cần giải quyết là, sau khi bị viện điều dưỡng đuổi ra, cô phải đi đâu.
Kiếp trước cô là một kẻ cô độc, không có người thân hay bạn bè, tất cả đồng đội của cô đều lần lượt chết hết, mà cô cũng là vì bị thương trên chiến trường nên mới giải ngũ. Phải rồi. Bảo đi tìm trường quân đội giúp đỡ, nhưng đều đã qua năm năm rồi, cô lại là kẻ mượn xác hoàn hồn, ai sẽ tin cô chứ?
Cô nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng cũng tìm được một người, đó là học viên mà cô đã cứu trước khi bị bom nổ. Người học viên này tên là Hạ Vân Sâm, lúc đó anh mới mười chín tuổi, gia đình cực kỳ có quyền lực, những người khác tốt nghiệp trại huấn luyện là vì gia nhập lực lượng chiến đấu, nhưng anh có thể dựa vào mối quan hệ thành cấp trên của quân đội. Yêu cầu anh cho cô ít thuê người chăm sóc chắc cũng không quá đáng đâu nhỉ?
Mặc dù dựa theo những thông tin cô có được hôm nay, biết được bây giờ người đàn ông này cực kỳ xấu xa, nhưng lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, cô không tin anh không có khả năng nuôi cô. Chủ yếu, cô không có lựa chọn nào khác. Hơn nữa, cô biết tất cả hoàn cảnh gia đình của Hạ Vân Sâm, biết tất cả những việc mà cha anh từng trải qua, nên mới nói dối mình là con gái của người đã cứu cha Hạ để dựa vào anh.
Cô lặng lẽ chờ đợi trên giường, bình tĩnh như không. Trời dần tối, đồng hồ báo tám giờ tối, cuối cùng bên ngoài hành lang cũng nghe thấy tiếng bước chân. Viện trưởng tự mình dẫn đầu một nhóm quản lý và bác sĩ, đi cùng một người đàn ông cao lớn mặc đồ đen, vừa đi vừa kể về tình trạng của Giang Đình. Nhưng sắc mặt người đàn ông có chút lạnh lùng, thỉnh thoảng mới đáp lại một hai câu, trước khi bước đến cửa, ánh mắt của anh đã xuyên qua tấm kính được chuyển sang chế độ trong suốt, nhìn vào người trên giường bệnh.
Người con gái đó gầy gò, nhợt nhạt và thiếu sức sống, nhưng mái tóc đen không hề xơ xác, từ đôi lông mày thanh tú có thể thấy rằng, cô đã từng là một người rất xinh đẹp. Đôi mắt cô cực kỳ đẹp, khi cô nhìn về phía anh, dường như có một lực nam châm nào đó hút lấy anh. Hạ Vân Sâm vội vàng đảo mắt, như không có chuyện gì xảy ra nói:
"Tại sao không thông báo cho nhà họ Hạ mà lại đến tìm tôi?"
Người quản lý lau mồ hôi lạnh nói:
"Đây là cô Giang kiên quyết yêu cầu, chúng tôi phải tôn trọng quyết định của người bệnh."
Hạ Vân Sâm lạnh lùng nói:
"Cô ấy không biết tình huống của tôi, các người cũng không biết sao?"
Anh không còn là người thừa kế
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền