Chương 62: Muốn Gì Thì Cứ Nói
Tạ Ninh nghe vậy thì vẻ mặt thay đổi, giống như nhớ tới chuyện gì không hay.
"Giang Đình! Tần Quyết! Các anh cuối cùng cũng trở về!"
Cửa doanh trướng vừa xốc lên, Tạ Ninh đã nhào tới, ôm chặt Giang Đình, xem xét trái phải xem hai người có bị thương hay không.
"Chúng tôi không sao, buông tay buông tay."
Giang Đình đẩy Tạ Ninh một cái, thằng nhóc này ép cô đến nỗi sắp thở không nổi rồi.
Hà Kính ở bên cạnh nói:
"Lúc buổi chiều kho lương thảo suýt nữa thì bị đốt, may mà phát hiện kịp, dập lửa kịp thời, chưa cháy quá nhiều."
Tần Quyết hỏi:
"Hôm nay trong doanh đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Tần Quyết trầm ngâm nói:
"Quả nhiên là có gian tế trà trộn vào."
Hà Kính gật đầu:
"Dạo này Bắc Nhung càng ngày càng ngông cuồng, Đại Dĩnh và Bắc Nhung lại có đại chiến không ít, đúng rồi, hôm nay các cậu đã gặp phải chuyện gì vậy?"
Giang Đình bèn kể lại sơ qua chuyện đã xảy ra hôm nay, lược bớt đi quá trình cô giết người.
Tạ Ninh nghe xong thì nắm chặt tay cô, quan tâm nói:
"Đúng là dọa người mà, anh vẫn ổn chứ, buổi tối liệu có gặp ác mộng không?"
Hà Kính cười nhạo một tiếng:
"Chỉ là kẻ địch chết mà thôi, giống như giết heo ấy mà, có gì mà phải sợ."
Tạ Ninh bất mãn nói:
"Giang Đình vẫn còn nhỏ tuổi mà!"
"Không sao đâu, yên tâm đi."
Giang Đình vỗ nhẹ lưng Tạ Ninh:
"Ta đói bụng, còn có gì ăn không?"
Tần Quyết đã lục lọi đồ ở trong ngăn tủ:
"Không cho phép ra khỏi doanh trướng thì không thể nấu cơm, còn có ba quả dưa leo và hai quả cà chua."
Dứt lời, anh ta quay đầu nhìn về phía Tạ Ninh:
"A Ninh, đến lúc ngươi phải hy sinh rồi."
Giang Đình cũng cười, nhìn chằm chằm vào Tạ Ninh.
Tạ Ninh đơ người, nước mắt lưng tròng cực kỳ không nỡ mà cống hiến thịt khô quý giá và đồ ăn vặt của mình ra.
Lúc hai người trở lại đầu bếp doanh, đã qua giờ cơm chiều, cũng không ai phần cơm cho bọn họ, bởi vì buổi tối hôm nay toàn doanh đề phòng, không cho phép binh lính hoạt động tự do, sau khi ăn xong thì ở lại trong doanh trướng không được ra ngoài.
Giang Đình đoán, đây có lẽ là đang quét sạch gian tế trong doanh.
Sáng sớm hôm sau, Giang Đình vừa mới rửa mặt xong, lúc vẫn còn buồn ngủ mà cầm bát xếp hàng chờ cơm sáng, thì chú Chung đã gọi cô và Tần Quyết đi.
Trong doanh trướng của chú Chung, lần đầu tiên Giang Đình gặp được tất cả quản sự của đầu bếp doanh.
Trong ba người quản sự, chú Chung quản phòng bếp lớn, đồng thời cũng là chủ quản sự, hai người còn lại lần lượt quản kho lúa và phòng bếp nhỏ.
Chú Chung hỏi trước tiên:
"Giang Đình, Tần Quyết, hôm qua hai người các cậu lập công lớn, nhưng ta nghe Lưu Thiên hộ đại nhân nói các cậu không muốn điều khỏi đầu bếp doanh sao?"
Giang Đình với Tần Quyết đều gật đầu nói phải. Giang Đình với Tần Quyết vui vẻ, vội vàng chắp tay ôm quyền:
"Đa tạ đại nhân!"
Quản sự của phòng bếp nhỏ nói không khách sáo:
"Không rời khỏi đầu bếp doanh, chúng ta lại không thể bạc đãi công thần, xem ra ba người chúng ta phải từ chức lùi về sau rồi."
Giang Đình vẫn còn nhớ người này, lúc trước Chu Đông muốn để cô vào phòng bếp nhỏ làm việc vặt, lại bị quản sự của phòng bếp nhỏ xếp người thay thế.
Ngay lập tức Giang Đình cũng không cho ông ta sắc mặt tốt, nói: "Hai người chúng tôi chẳng qua là ăn may mà thôi, chú Chung xem có chỗ nào trống thì
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền