Chương 620: Hậu Tận Thế: Thuê Người
Anh đang cân nhắc làm thế nào đưa Giang Đình lên lầu.
Khiêng, vác, xách, kéo. ...
Mà Giang Đình lại cười híp mắt nói:
"Vậy anh cõng tôi lên đi."
Hạ Vân Sâm bị lời nói của Giang Đình dọa sợ.
Nhưng Giang Đình lại nhìn anh bằng ánh mắt ngây thơ, chân thành hỏi:
"Anh sao vậy? Nếu làm phiền anh thì..."
Hạ Vân Sâm ho nhẹ, thầm nghĩ bản thân thật hẹp hòi, chẳng qua là giúp đỡ một người bị liệt thôi mà.
"Không phiền."
Anh bước tới, luồn tay qua lưng và đầu gối của Giang Đình, nhẹ nhàng bế cô lên rồi vững vàng bước lên lầu.
Giang Đình đã hôn mê năm năm, tuy được viện điều dưỡng chăm sóc, cơ thể không có vấn đề gì, nhưng cô cũng vô cùng gầy, khi ôm cô vào lòng, có cảm giác giống như ôm một bé gái hơn là một người phụ nữ trưởng thành hai mươi sáu tuổi.
Cầu thang trong căn hộ rất hẹp, một người lên xuống thì không thành vấn đề, nhưng mà ôm một người trong tay, cộng với chiều cao của Hạ Vân Sâm khiến nơi đây trở nên vô cùng chật chội.
Anh cẩn thận leo lên cầu thang, đặt Giang Đình lên giường, giúp cô cởi giày, chỉnh lại chân, rồi kéo chăn đắp cho cô.
Tuy rằng anh làm tất cả những việc này có chút vụng về nhưng lại rất nghiêm túc và cẩn thận, điều này khiến Giang Đình nhìn anh càng thêm hài lòng.
Hạ Vân Sâm đứng thẳng lên, thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới phát hiện ra Giang Đình đang chăm chú nhìn mình.
Anh ta nhướng mày, hỏi:
"Có chuyện gì nữa sao?"
Giang Đình mỉm cười:
"Không còn, cảm ơn anh."
Hạ Vân Sâm hơi mất tự nhiên đáp: "Không sao."
Giang Đình nói thêm:
"Anh tốt bụng như vậy. Ai mà làm bạn gái anh, chắc hẳn sẽ rất hạnh phúc."
Hạ Vân Sâm nghẹn họng, có chút lắp bắp:
"Chắc, chắc vậy. Thế cô nghỉ ngơi trước đi. Tôi ở dưới lầu, có chuyện thì gọi tôi."
Nói xong, anh nhanh chóng quay người đi xuống lầu, Hạ Vân Sâm không suy nghĩ gì đã từ chối để Giang Đình ngủ trên ghế sô pha còn anh ngủ trên giường. Vậy không phải anh đang ức hiếp người bệnh, lại còn ức hiếp phụ nữ à? Bây giờ anh đã đưa người về, thì phải chịu trách nhiệm đến cùng. Anh tìm một bộ quần áo của mình, sau đó vào nhà vệ sinh tắm rửa.
Anh ở trong phòng tắm rất lâu, vừa tắm vừa ngẫm nghĩ, Giang Đình mang lại cho anh một cảm giác quen thuộc, cảm giác ấy càng lúc càng mạnh hơn.
Chẳng lẽ do anh nhớ huấn luyện viên Giang nhiều quá, nên bị ám ảnh sao?
Tắm rửa xong, anh tắt đèn, ngồi vào ghế sô pha, hai người hai suy nghĩ riêng biệt cùng nhắm mắt lại.
Cơ thể Giang Đình vẫn còn rất yếu, nhanh chóng thiếp đi, sáng hôm sau lúc tỉnh dậy, ánh mặt trời xuyên qua cửa kính, chói cả nửa giường.
Cô yên lặng nhìn ánh nắng, vẻ mặt có chút ngẩn ngơ, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy ánh nắng chân thật, mà không phải là tia cực tím do con người tạo ra dưới tấm kính.
Đây chính là thế giới mới ư?
Lúc này, tiếng bước chân "bộp bộp bộp" vang lên, Hạ Vân Sâm mang theo đôi mắt ngái ngủ, và mái tóc có chút bù xù đi lên lầu.
Mặc dù bên ngoài đang là mùa đông nhưng nhiệt độ trong phòng vẫn duy trì ở mức hai mươi lăm độ, anh chỉ mặc một chiếc áo phông màu xám rộng thùng thình trên cơ thể cường tráng, và một chiếc quần ngủ kẻ sọc đen trắng, ống quần buông thõng trên mu bàn chân, lúc đi bộ dường như có thể thấy được hình dáng mơ hô của đôi chân dài.
"Chào buổi sáng."
Hạ Vân
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền