ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Nhà Ăn Nhỏ Ở Quân Doanh (Mỹ Thực)

Chương 625. Hậu Tận Thế: “Anh” Vân Sâm

Chương 625: Hậu Tận Thế: “Anh” Vân Sâm

Quãng đường từ trường quân đội trở về dài mấy chục cây số, nhưng đi bằng xe bay công cộng chỉ mất năm phút, nên không hề khiến Hạ Vân Sâm cảm thấy phiền toái.

Anh mang theo đồ ăn đã đóng gói từ trường về. Sau khi về đến nhà, anh rửa tay rồi lên lầu để đút Giang Đình ăn.

Giang Đình được anh đỡ dậy, ngồi tựa lưng vào đầu giường, nhìn anh bày từng món một ra, có chút kinh ngạc nói:

"Nhiều đồ ăn vậy, chắc chắn có phần của tôi đúng không?"

Nhìn thấy bộ dáng tham ăn của cô, Hạ Vân Sâm mỉm cười nói:

"Hôm nay tôi xem được một số thông tin. Trường hợp của cô, có thể từ từ ăn được vài món, nhưng phải là món ăn nhẹ."

Giang Đình ngoan ngoãn gật đầu, ánh mắt cô chuyển từ súp gà đến khoai mỡ xào rồi lại tới món gà hầm hạt dẻ. Có trời mới biết cô đói bao nhiêu.

Kiếp trước khi cô chưa chết, thế giới mới còn chưa được xây dựng lại, con người sống dưới mái che bằng kính, rau củ quả đều là nuôi trồng không cần đất, là hàng bán chạy vô cùng khan hiếm, người bình thường hoàn toàn không mua nổi.

Ngay cả khi cô là huấn luyện viên của trại huấn luyện trường quân đội, còn có cấp bậc thiếu tá, trái cây và rau quả mà mỗi ngày cô nhận cũng phải tuân theo hạn mức, hơn nữa còn không ngon bằng những loại rau củ trồng tự nhiên trên đất.

Mà hạt dẻ, một loại hạt hiếm lạ chỉ mọc trên cây lớn, có thể nói là chưa từng thấy bao giờ.

Bây giờ kính chắn không còn nữa, mặt trời lại có thể chiếu sáng trái đất, vạn vật bắt đầu sinh trưởng, mọi người đều có thể ăn những món ăn bình thường.

Tâm tình Hạ Vân Sâm cũng rất tốt, có loại cảm giác dễ dàng cho người khác biết, anh cầm thìa lên nói:

"Mỗi món chỉ được ăn ba miếng, muốn ăn cái nào trước?"

Giang Đình cố gắng nhấc tay lên một chút, dùng ngón tay chỉ:

"Món kia, gà hầm hạt dẻ."

"Được." Hạ Vân Sâm thản nhiên đáp lại, bưng bát lên, ngồi xuống giường, cẩn thận đút cho cô.

Giang Đình cũng không mở miệng ăn ngay, mà hỏi:

"Anh ăn chưa?"

"Chưa." Anh chỉ nghĩ nhanh chóng quay lại đút Giang Đình ăn, tránh làm cô đói bụng.

"Vậy anh, anh lấy một ít ra bát nhỏ cho tôi ăn là được, không thì thành ra anh ăn thừa của tôi."

Hạ Vân Sâm nói:

"Không sao đâu."

Anh không phải là người hay để ý mấy việc nhỏ nhặt.

Giang Đình thấy anh nói vậy, không còn ngại ngùng nữa, cô vui vẻ cắn thìa, ngậm hạt dẻ mềm vào miệng, trong mắt tràn đầy năng lượng, vừa nhai vừa nhìn chằm chằm vào Hạ Vân Sâm.

"Ngon, ngon quá!"

Hạ Vân Sâm lại đút cho cô một thìa nữa, sau ba miếng thì lập tức đổi món khác cho cô ăn.

Cuối cùng đút cho cô ăn một bát cháo thịt nạc.

Đút xong, anh lau miệng cho cô như bình thường. Bây giờ anh đã rất thành thạo việc này.

Nhưng vừa lúc anh chuẩn bị đứng dậy rời đi, Giang Đình đã nắm lấy góc quần áo của anh.

Anh cụp mắt xuống hỏi:

"Sao vậy? Còn chuyện sao?"

Giang Đình ngượng ngùng nói: "Tôi..."

"Vẫn muốn ăn à?"

Trong giọng điệu của Hạ Vân Sâm ẩn chứa chút ý cười.

Giang Đình gật đầu.

"Không được, cô còn chưa thể ăn nhiều."

"Chỉ một miếng thôi, mỗi món ăn thêm một miếng nữa thôi, được không?"

Hạ Vân Sâm đang trong lúc do dự.

Giang Đình thấy có cơ hội, lại kéo quần áo của anh:

"Anh trai tốt, anh Vân Sâm, anh Hạ, anh là tốt nhất."

Hạ Vân Sâm gãi gãi cổ, ngượng ngùng nói: "Đừng gọi loạn, chỉ một miếng thôi

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip