Chương 632: Hậu Tận Thế: Rục Rịch
Không ai biết, khi nhận được truyền tin của Giang Đình, biết được có thành viên của tổ chức phản loạn xâm nhập vào nhà, anh đã hoảng sợ đến mức nào.
Đó là cảm giác mà anh chưa từng trải qua trước đây, cảm giác như có một con dao treo lơ lửng trên đầu mình vậy.
Anh gần như dùng toàn bộ sức lực lao về, khi nghe thấy tiếng súng phát ra từ thiết bị kết nối của Giang Đình, cả khi thiết bị kết nối bị Giang Đình đơn phương ngắt kết nối, loại hoảng loạn ấy đã lên đến đỉnh điểm.
Anh sợ mình không kịp về tới, sợ khi về tới nhìn thấy thi thể cô nằm trên vũng máu, anh sợ... Sợ... Rằng anh sẽ không bao giờ gặp lại cô nữa!
Đúng lúc đó, một viên đạn bất ngờ xuyên qua kính, mang theo gió lốc.
Khi anh thấy Giang Đình ngã xuống đất thông qua qua kính viễn vọng, còn cả con dao của gã thành viên trong tổ chức phản loạn chĩa vào cô, trái tim anh run lên từng hồi.
Trong thoáng chốc, khả năng tự chủ được huấn luyện nhiều năm đã giúp anh kiềm chế lại cảm xúc dao động của mình, anh bình tĩnh cầm lấy súng bắn tỉa của quân đội chính phủ, xác định chính xác điểm bắn tỉa rồi dùng một viên đạn kết thúc chính xác tên phản loạn đang đe doạ Giang Đình, bắn vỡ mũ bảo hiểm và găm thẳng vào thái dương gã đàn ông.
Hai mắt gã đàn ông trừng trừng, động tác cầm đao lao tới bỗng nhiên ngã rầm xuống.
Giang Đình ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy gió lạnh như băng thổi từ cửa ra vào và cửa sổ vỡ nát vào, trên tòa nhà cao tầng phía xa, mơ hồ trông thấy một người đàn ông cầm súng bắn tỉa.
"Hạ... Hạ... Vân Sâm..."
Răng cô nghiến chặt, đôi mắt nặng trĩu, nhiệt độ trên cơ thể nhanh chóng hạ xuống, đến khi ý thức cuối cùng của cô chìm vào bóng tối.
Vẫn may là qua kiểm tra của bác sĩ quân y đi cùng, Giang Đình chỉ là dùng quá nhiều sức dẫn đến mệt mỏi quá độ, cơ thể không chống đỡ nổi nữa rơi vào hôn mê.
Anh thở phào nhẹ nhõm, như thể vừa từ địa ngục quay về thiên đường.
Không biết qua bao lâu, Giang Đình mở mắt ra.
Trước mắt hoàn toàn tối tăm, không có một chút ánh sáng nào, khiến cô băn khoăn không biết có phải bản thân đã chết thêm lần nữa hay không.
Nhưng cô phát hiện ra bản thân vẫn có thể khống chế được cơ thể, cô cố gắng thử cử động cánh tay, một cảm giác đau nhức ập đến, kinh mạch trong cánh tay cũng kịch liệt rung chuyển.
"Ư..."
Cô thở hổn hển vì đau đớn, ngay sau đó, tay cô đã bị ai đó nắm lấy.
"Đừng động."
Giọng nói êm dịu của người đàn ông vang vọng trong bóng tối, sau đó "cách" một tiếng, đèn lớn được bật lên.
Giang Đình bị ánh sáng làm chói, nhắm tịt mắt lại, chỉ có thể nghe được tiếng tích tích tách tách, lúc sau cô hé mắt ra, nhìn thấy Hạ Vân Sâm đang đứng dậy khỏi chiếc ghế nhỏ cạnh giường.
Khi nhìn thấy Giang Đình nằm yên trên giường, anh mới chắc chắn rằng, có cái gì đó đã thật sự thay đổi.
Anh dừng một chút, có lẽ vì ngồi cuộn tròn quá lâu nên bị tê, sau khi bình thường lại anh từ từ bước đến bên cạnh cửa sổ, kéo rèm ra.
Giang Đình nghiêng đầu nhìn anh hỏi:
"Trời tối rồi à, tôi ngủ bao lâu thế?"
"Sáu giờ, gần mười hai tiếng."
Giọng nói của Hạ Vân Sâm có chút khàn khàn, đầu tóc rối bù như tổ quạ, sắc mặt có chút hốc hác, anh vẫn mặc bộ quân phục chiến đấu của trường quân đội, trên người còn vài vết
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền