Chương 642: Hậu Tận Thế: Phát Hiện
Hai người ôm tâm sự riêng cùng nằm chung một chỗ nhưng thật ra không có ai ngủ cả, cảm xúc và hình ảnh của cuộc mây mưa vừa rồi cứ lặp đi lặp lại trong đầu họ tựa như một bộ phim điện ảnh.
Đừng nói là một thanh niên thuần khiết như Hạ Vân Sâm, ngay cả một người có da mặt dày như Giang Đình của có chút xấu hổ. Cô quay lại hỏi:
"Hạ Vân Sâm, anh ngủ rồi à?"
"Chưa."
"Uống rượu xong có bị đau đầu không?"
Hạ Vân Sâm muốn nói không đau, sức khỏe rất tốt, nhưng nghĩ lại Giang Đình đây là quan tâm đến anh sao?
Vì thế anh quay người lại nói:
"Có một chút."
Giang Đình hừ một tiếng: "Ồ."
Hạ Vân Sâm: "... Ừm."
Giang Đình lại hỏi:
"Vậy anh có thể kể cho em nghe về người anh thích trước đó không?"
Hạ Vân Sâm trầm mặc một lát, sau đó khó khăn nói:
"Em nghe xong sẽ không tức giận đấy chứ?"
Nói xong, anh lại cầu sinh mãnh liệt:
"Thật ra... Anh cũng không biết bản thân có thích cô ấy hay không."
Giang Đình bình tĩnh nói:
"Nói thế nào?"
"Bởi vì cô ấy... là sư phụ của anh."
Giang Đình mở to mắt, quay đầu nhìn anh:
"Chơi bạo vậy."
Tình thầy trò luôn á? Cô dỏng tai lên.
Hạ Vân Sâm:
"... Anh cảm thấy mình biết ơn và tôn trọng cô ấy hơn. Cô ấy là một người rất giỏi."
Giang Đình trong đầu âm thầm điểm qua các nữ giáo viên trong trại huấn luyện, song vẫn không nghĩ ra người Hạ Vân Sâm quen biết là ai. Huống hồ lúc đó anh mới 19 tuổi, nữ giáo viên đó lẽ ra phải xuất hiện trong 5 năm sau khi cô chết mới đúng.
"Vậy bây giờ cô ấy ở đâu?"
"Cô ấy qua đời rồi."
Giang Đình hơi khựng lại:
"Xin lỗi, em không nên hỏi."
Qua đời rồi ư, thảo nào cô ấy lại trở thành ánh trăng sáng của anh.
Cô lặng lẽ thở dài, quên đi, nếu như người đã chết cớ gì cô so đo nhiều như vậy làm gì?
Hơn nữa, tại sao cô phải quan tâm chứ? Dù gì sau này cô cũng sẽ rời xa anh mà.
Nghĩ đến đây, cô chợt có chút đồng cảm với Hạ Vân Sâm.
"Không sao đâu, ngủ đi..."
Anh không khỏi nghĩ, liệu có phải anh đã làm tổn thương Giang Đình nên khiến cô tức giận không? Hoặc là anh quá buông thả, khiến cô cảm thấy anh không quan tâm đến cảm giác của cô... Rõ ràng trước kia, trước kia cô rất nhiệt tình với anh, rất dính người...
Cảm giác của Hạ Vân Sâm không phải là ảo giác, cô xác thực là cố ý phớt lờ anh. Bởi vì cô đã có được thứ mình muốn. Cô đã nghĩ đến chuyện này rồi, nên từ từ tìm cơ hội để chia tay với Hạ Vân Sâm. Vì thế cô phải dần dần trở nên lạnh lùng với anh.
Giang Đình đột nhiên mở mắt, quay đầu nhìn anh.
Nhưng khi chạm phải ánh mắt có chút tổn thương và tràn đầy cảm xúc yêu thương của anh, trong lòng cô lại khẽ giật mình, có chút chột dạ: "Không có..."
Khi ánh mắt tràn đầy yêu thương, cô giật mình nói với chút tội lỗi:
"Không có gì, chỉ là em thấy mệt thôi. Ngủ đi."
Hạ Vân Sâm muốn tiếp tục hỏi, nhưng Giang Đình đã bày ra vẻ mặt "mệt mỏi", anh chỉ có thể đè nén trong lòng nghi hoặc hôn lên trán nàng:
"Vậy ngủ đi."
Lúc này, Hạ Vân Sâm đột nhiên bối rối, từ trên giường ngồi dậy.
Giang Đình bị hành động của anh làm cho giật mình: "Sao vậy?"
Hạ Vân Sâm quay người lại nói:
"Học viện quân sự đã xảy ra chuyện, anh cần phải nhanh chóng quay về."
Giang Đình nghĩ đến Kathy vừa nói, cô ấy đã chạy đến trường
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền