Chương 71: Không Bán Bánh Bao, Bán Trà Sữa Đi
***
Sau khi về doanh trướng, Giang Đình khẩn trương đổ nốt thùng sữa dê còn thừa duy nhất ra nấu trà sữa. Đồng thời, cô dạy đám Tạ Ninh cách làm đá lạnh từ diêm tiêu.
Nhìn ba người đàn ông cao lớn ngồi xổm trước chậu gỗ, nhìn chằm chằm vào trong bằng ánh mắt tò mò hệt như con nít, Giang Đình cười nói:
"Sao rồi, đã đông đá chưa?"
"Đông rồi đông rồi! Thần kỳ thật đấy!"
Tạ Ninh quay đầu, đôi mắt sáng lấp lánh ánh lên vẻ hưng phấn.
Giang Đình nói:
"Thế thì cầm cốc lên, đập đá vụn ra rồi mới bỏ vào trong trà sữa. Trà sữa cũng bắt đầu nguội kha khá rồi, mọi người uống tí trà cho mát người."
Ba người Tạ Ninh lập tức làm theo chỉ thị. Giang Đình xách thùng vào nhà tắm tắm rửa một cái. Đến khi cô quay lại, chỉ thấy ba ánh mắt đồng loạt nhìn vào mình.
"Các anh nhìn tôi như thế làm gì?"
Giang Đình khựng lại, ôm thùng vào lòng để thêm phần an tâm. Tuy ngực với lưng của nguyên chủ không khác nhau là mấy, không cần quấn ngực cũng chưa chắc đã làm người ta phát hiện gì.
"Giang Đình!"
Tạ Ninh nhảy cẫng lên, suýt thì ôm chầm lấy cô. Giang Đình nhanh tay lẹ mắt chặn cái thùng trước ngực anh ta:
"Đứng lại, nói chuyện, cấm động tay chân."
"Ngon ngon ngon lắm... Hức... Siêu ngon... Hức."
Tạ Ninh vừa nói vừa nấc cụt.
Tần Quyết dịu dàng cười nói:
"Đó có thật là hai thùng sữa dê tôi đã vắt không vậy? Thật không thể tin nổi, sao không thấy vị tanh đâu thế?"
Giang Đình đặt thùng vào một xó trong góc phòng, phe phẩy quạt:
"Vì tôi còn bỏ thêm cả hạnh nhân nữa. Thứ này có thể át mùi tanh trong sữa dê, giống như gừng với rượu trắng có thể khử mùi tanh, làm thịt heo thơm hơn vậy đó."
Tạ Ninh cầm lấy cây quạt trong tay cô, nịnh nọt quạt gió cho cô:
"Nhiều dê như thế, sau này ngày nào chúng ta cũng uống trà sữa được không?"
Giang Đình nhìn anh ta với ánh mắt đầy bất đắc dĩ:
"Anh muốn béo phì à, nhiều calo lắm đấy."
"Calo là gì, uống vào là người nóng lên à?"
Giang Đình giành lại cây quạt:
"Trà với đường trắng đắt lắm, thỉnh thoảng mới được uống thôi."
"Được rồi." Tạ Ninh bĩu môi trèo lên giường, đầu gối lên bụng Hà Kính. Hà Kính đập anh ta hai cái. Thấy anh ta tỏ vẻ không hề hấn gì, chỉ có thể để mặc anh ta muốn làm gì thì làm.
Nghe vậy, Tạ Ninh lập tức ngồi phắt lên trên giường:
"Hai mươi thùng á? Nhiều thế mà trước đây không ai muốn vắt à?"
Tần Quyết đáp:
"Ừ, tại mùi gay quá, chẳng có mấy ai uống được."
Tần Quyết vừa nói, vừa bổ sung thêm:
"Giờ cỏ mọc sum suê, dê cái đầy sữa. Ngoại trừ lượng sữa đủ cho đám dê con ăn no, mỗi ngày năm mươi mấy con dê cái phải vắt được hai mươi thùng sữa là ít. Chẳng qua lúc trước mọi người lười vắt thôi."
Hà Kính nói:
"Lần trước tôi đề nghị bán bánh bao trong doanh, nhưng các cậu lại cảm thấy quy trình làm bánh mất công quá. Hay là bán trà sữa thử xem, không cần làm nhiều, chỉ cần nấu lên là được."
Tần Quyết gật đầu:
"Nếu biết sữa dê ngon thế thì chắc chắn ông anh chăn dê sẽ chịu đi vắt sữa thôi."
Tạ Ninh nói:
"Vậy thì phải dùng nồi của nhà bếp mới chứa hết được, rồi còn phải dùng củi lửa trong quân, mà mọi người cũng phải thay phiên nhau cho dê ăn nữa. Chắc chắn mấy người bên đầu bếp doanh không đồng ý đâu."
Hà Kính nói: "Cho bên đầu bếp doanh uống ké tí không được à? Tiền bán sữa
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền