Chương 93: Giá Trị Nhan Sắc Trong Doanh Trại
Giang Đình quyết định bán bánh hẹ mà lần trước đã bàn bạc xong với nhóm Tạ Ninh, ngoài ra bán thêm chè tôm lạnh thánh phẩm giải nhiệt mùa hè. Bánh hẹ dùng nhiều nguyên liệu hơn, một cái to bằng bàn tay, một cái năm văn tiền. Chè tôm lạnh chỉ dùng sữa gạo để làm, kết hợp với đường đỏ và thêm ít đá lạnh, ăn một miếng thôi đã thấy ngọt ngào mát lạnh, cơn nóng giảm bớt, chỉ bán hai văn tiền một bát. Thức ăn họ bán rất rẻ, ngay cả tân binh chỉ có sáu trăm văn tiền lương một tháng cũng mua được.
Còn bán đồ ăn gì thì do Giang Đình quyết định, bây giờ cô đã nghiễm nhiên trở thành lãnh tụ tinh thần của phòng bếp lớn.
Chú Chung còn dẫn người vận chuyển rất nhiều bàn ghế đến, xếp ở khu đất trống của đầu bếp doanh, dựng thêm lều, cho người mua đồ ăn ngồi chờ. Đầu bếp doanh cũng đã chuẩn bị đâu vào đấy rồi, chỉ chè tôm lạnh thôi cũng đã chuẩn bị trước mấy chục thùng, bánh hẹ thì vừa bán vừa rán, sau đó còn nhào bột, băm nhân bánh ào ào không ngừng.
Ngày chính thức mở bán, có thể nói bên ngoài đầu bếp doanh đông nghịt người, dẫu sao hôm nay cũng là ngày nghỉ, tất cả mọi người đều rất rảnh rỗi. Bán từ lúc mặt trời ngả về Tây tới khi trời tối mịt, cuối cùng tất cả tướng sĩ đều vui vẻ đi về.
Giang Đình co người ngồi sau quầy hàng, mệt như cờ hó, những người khác còn mệt hơn, chẳng buồn nhúc nhích.
Lúc này, đột nhiên có một giọng nói trong trẻo vang lên trước mặt cô:
"Cho hỏi, bây giờ còn mua đồ ăn được không?"
Giang Đình mở mắt ngẩng đầu lên nhìn, cả người chấn động, mèn đét ơi, một anh chàng đẹp trai!
Đây là lần đầu tiên Hạ Vân Sâm dùng gương mặt thật xuất hiện trước mặt Giang Đình, trước đó, hai người gặp nhau không phải lúc tối mù tối mịt thì cũng là y đeo mặt nạ. Đương nhiên Giang Đình cũng chưa từng tò mò về gương mặt dưới cái mặt nạ của Chỉ huy sứ, võ tướng nổi danh hung dữ này, tâm sinh tướng, chắc chắn vô cùng hung bạo dũng mãnh. Chỉ nhìn các Thiên hộ trong doanh trại là biết, ai nấy đều mắt hổ tay vượn, cứ đứng vào đấy là có thể giúp trẻ con ngừng khóc đêm.
Cô nhìn thấy gương mặt Hạ Vân Sâm, hơi giật mình vì cái đẹp, thầm nghĩ giá trị nhan sắc trong doanh trại thời nay cao thế này sao? Trừ nữ chính và nam chính trong nguyên tác là Khổng Tiêu và Triệu Kinh Hồng, bây giờ lại nhảy ra thêm một người đẹp nữa.
Giang Đình ngồi thẳng người dậy, nói:
"Anh tới chậm, bán hết rồi."
Thấy người trước mặt lộ ra ánh mắt hụt hẫng, Giang Đình nói:
"Sau này vẫn bán, mai đến sớm nhé?"
Con ngươi Hạ Vân Sâm hơi chuyển động, y cũng muốn đến sớm lắm chứ bộ nhưng mấy ông già Trịnh đồng tri cứ kéo y bàn bạc chuyện quan trọng, dề dà đến tận lúc tối muộn. Y gật đầu, tỏ vẻ đành chịu, đáp: "Được thôi." Thật ra cái tay chắp sau lưng đang ra hiệu về phía góc tối, bảo Tiêu Thừa đi tới. Tiêu Thừa đang đứng ở đó canh chừng giúp y, nếu gặp võ tướng biết y sẽ tiện để hai người mau chóng chuồn đi.
(Hạ Vân Sâm: Trước tiên sử dụng mỹ nam kế xem sao... )
Hạ Vân Sâm tham gia quân ngũ vào năm mười bảy tuổi, hai mươi tuổi nhậm chức Chỉ huy sứ, bây giờ hai mươi hai rồi, có thể ngồi vững ở vị trí này, ngoại trừ ảnh hưởng do ông cha anh để lại, võ thuật và năng lực dẫn binh của bản thân y cũng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền