Chương 103 : Xấu hổ
[Vật phẩm cần: Máy đánh chữ, bảng chữ mẫu.]
Trên mạng ngôi sao có bản điện tử của các kiểu chữ cổ, 008 cũng có kho chữ vô cùng phong phú, có lẽ cô có thể nghĩ biện pháp in ra, cho bọn nhỏ học khóa thư pháp.
Tuy chữ của cô không khó nhìn, nhưng kém quá xa mấy người viết thư pháp.
Cho dù thế nào, Hứa Thu cảm thấy mình không thể lãng phí thiên phú của đứa bé.
[Hiệu trưởng khiến tôi khắc sâu ấn tượng một chuyện, chính là bức tranh của tôi được chọn làm tác phẩm ưu tú, dán ở trên tường.]
Do Vũ viết chuyện Hứa Thu dạy cậu bé vẽ tranh lúc ấy, sau đó cũng đề cập nhiều tới chuyện vẽ tranh, trong đó bao gồm thiết kế hoa hồng nhỏ, còn có thiết kế chụp đèn.
Cậu bé vô cùng nghiêm túc khen ngợi gương mặt của người máy do Hứa Thu thiết kế, còn nói đèn tường của mình không đẹp còn đơn giản như đèn bàn nhỏ của Hứa Thu.
Trong tình huống thông thường đám nhóc sẽ không nói dối, bọn họ khen khá vụng về còn lộ ra ý nghĩ chân thật.
Mặt Hứa Thu đều đỏ lên, đơn thuần là xấu hổ.
Về bài văn do Do Vũ viết, Hứa Thu nhận xét là: [Đây là một bài văn tình cảm chân thành tha thiết, chữ viết đẹp, dùng từ rất tốt, cùng với bạn học Do Vũ rất có thiên phú trong sáng tác nghệ thuật, hiệu trưởng rất thích đèn tường nhỏ em tặng, có thể khiến cô nhìn thấy biển rộng chân chính. Em phải tin tưởng chính mình, tương lai em nhất định sẽ trở thành một nhà nghệ thuật vô cùng xuất sắc, cho điểm: 100 điểm.]
Khi đến bài văn thứ ba, Hứa Thu ngồi thẳng người lên.
Bạch Táp viết “hiệu trưởng của tôi” sẽ là hình tượng gì.
Hứa Thu mở ra xem, chỉ thấy Bạch Táp dùng kiểu chữ vô cùng có khí phách viết rằng:
[Hiệu trưởng của tôi là một người ngu ngốc khiến người ta khắc sâu ấn tượng, luôn cho rằng mình lén trộm lông của đám trẻ sẽ không bị phát hiện. Mỗi lần cô ấy lấy được lông trong mắt đều tỏa ra ánh sáng vô cùng kỳ lạ, những lúc như vậy nhìn có chút đáng sợ.]
Hứa Thu phẫn nộ bình luận: [Cô không lén trộm lông, cô là quang minh chính đại chải lông!]
May mà đoạn sau là những câu khen ngợi.
[Nhưng mà cô ấy còn có một tài nghệ, chính là làm cá lòng tong khô rất ngon, canh cá cũng không tệ lắm. Vịt nướng cũng ăn ngon.]
Có thể là vì thấy không đủ chữ, đoạn sau Bạch Táp viết một đống meo meo meo meo cho đủ số, thái độ rất qua loa.
Hứa Thu dùng bút đỏ khoanh tròn đoạn meo meo meo.
Nghiêm túc phê bình: [Thái độ cho qua, cho điểm: 90 điểm! Trừ một con cá nhỏ!]
Vốn là muốn thấp nhất 95 điểm, xem ra thật sự không nhịn được.
Hứa Thu có chút tức giận muốn khép vở lại, kết quả khi lật giấy phát hiện cách mấy trang trống phía sau, hình như còn có chữ viết, mơ hồ, không nhìn thấy rõ lắm.
Khi cô phát sách xuống, mỗi một quyển đều là sách trống, đứa nhỏ này còn lén viết gì đó ở phía sau ư?
Hứa Thu cầm lấy quyển sách lần nữa, mở từng tờ ra, quả nhiên thấy được hai trang giấy bị dính vào nhau ở phía sau.
Buổi trưa hôm nay ăn cơm trộn, tương ớt tươi mới ăn kèm với giá đỗ xanh, dưa chuột thái sợi ngon miệng, cà rốt thái sợi đỏ rực.
Giá đỗ đã được xào qua, ăn còn rất giòn, cà rốt thái sợi là sống, cà rốt ngọt sản phẩm của hệ thống, thêm chút muối vào trộn lẫn, còn bỏ thêm dầu vừng.
Cà rốt thái sợi là cô trộn riêng, đợi làm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền