Chương 373 : 128 tầng
Tuy đối với cô mà nói, chân chính phải lo lắng là Ngôn Đông sẽ tiết lộ thông tin về bọn họ ra ngoài, nhưng nên xử lý chi tiết Hứa Thu vẫn phải xử lý tốt.
Cô vẫn luôn nói với mình, có một số người thích hợp tin tưởng, nhưng cũng không thể quá mức ỷ lại những người khác.
Thu phục cơ sở xong, đám trẻ lên phi thuyền cùng với Hứa Thu đến ngôi nhà tương lai của bọn họ.
Khi ở trên không trung nhìn thấy thành phố phế tích kia, đám trẻ phát ra tiếng cảm thán kinh ngạc.
Đứa bé mắt sắc thấy được màu sắc ở giữa phế tích: “Lá cờ đỏ!”
Nhà trẻ cũng có một lát cờ đỏ nhỏ như vậy, mỗi ngày đều treo trên cột cao cao, đón gió phấp phới, tràn ngập sức sống.
Vốn dĩ rời khỏi nơi sinh sống đã hơn một năm, đi tới nơi xa lạ đám trẻ còn có chút cô đơn, nhưng khi thấy lá cờ đỏ quen thuộc, bọn họ lập tức cảm thấy hoàn cảnh phía dưới thân thiết hơn.
Phi thuyền cách mặt đất càng ngày càng gần, rất nhanh đỗ ổn định trên đất, sau đó mở cửa khoang ra.
Cho dù là phi thuyền mini cỡ nào, khi hạ cánh đều mang đến sóng khí mạnh.
Cho nên đám Hứa Thu hạ cánh ở căn cứ phi thuyền trong thành phố này vốn được sử dụng riêng cho việc vận chuyển.
Hứa Thu dẫn đầu ra khỏi cửa khoang, sau đó vươn hai tay với đám trẻ, bé Hồ Ly giống như đạn pháo nhỏ lập tức nhào vào trong lòng Hứa Thu.
Cô ôm lấy đám trẻ, sau đó đặt bọn họ xuống.
Dù sao những cư dân tương lai này cũng là lần đầu tiên tới nơi này, cho nên Ngôn Đông cũng ở đây, nhìn thấy cảnh này Ngôn Đông không nhịn được lẩm bẩm:
“Ấu trĩ.”
Nói đùa, đây đều là đám trẻ con hàng thật giá thật, nếu còn nhỏ tuổi đã như ông cụ non, mới khiến người ta đau đầu.
Nhưng mà dù sao cũng là người mới giúp Hứa Thu, cô cũng không tiện qua cầu rút ván.
Hứa Thu làm như không nghe thấy, đón đám trẻ xuống.
Cả đám củ cải nhỏ đáng yêu đi theo sau cô, đi xe tự động điều khiển, lái về phía nhà trẻ ở trung tâm thành phố.
Phần lớn thành phố này đều là phế tích, nhưng vẫn có thể thấy được quang vinh từng có ở thành phố này.
Nhà lầu cao cao, đám trẻ ngẩng đầu nỗ lực nhìn lên trên, đều không nhìn tới đỉnh.
“Tòa nhà này cao bao nhiêu thế?”
“Thoạt nhìn mấy chục tầng.”
“Toán học của cậu không tốt, thoạt nhìn phải mấy trăm tầng.”
Đám trẻ bắt đầu tranh cãi, Bạch Táp nói: “Tớ cảm thấy hẳn là khoảng trăm tầng.”
“Là 128 tầng.” Nói câu này không phải người khác, chính là Ngôn Đông sánh vai song hành với bọn họ nhưng bị nhét vào một chiếc xe khác với đám trợ thủ người máy.
“Hiện giờ chỉ có 126 tầng, cao tổng cộng 488 mét.”
Lúc này là Hứa Bạch Bạch mở miệng, muốn nói về học thức uyên bác, không có mấy người biết nhiều thông tin hơn trí tuệ nhân tạo chân chính như anh ta.
Lần đầu tiên đám trẻ lộ ra ánh mắt tán dương với Hứa Bạch Bạch.
Dù sao Hứa Bạch Bạch là người bên phía bọn họ, cũng coi như là tranh mặt mũi cho bọn họ.
008 thì có chút ảo não, loại số liệu này nó có thể tính toán ra rất nhanh, bình thường có thể nói cho Hứa Thu.
Trong chuyện này thì Hứa Thu rất thoáng, mỗi người đều có sở trường của mình, cô cũng không muốn biến thành một siêu nhân mười hạng toàn năng, khắp nơi đều phải tranh hạng nhất.
Một người muốn nỗ lực không ngừng trở nên tốt hơn, không ngừng học tập, nhưng cũng phải
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền