ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Nhà Trẻ Số Một Vũ Trụ

Chương 421. Em không cần cha – Toàn hoàn văn

Chương 421 : Em không cần cha – Toàn hoàn văn

Bé Hồ Ly đã là học sinh tiểu học nói: “Đã nghe xong chuyện xưa, hai con hồ ly này là cha mẹ em sao?”

Hứa Thu gật đầu.

“Em không cần cha.”

Bé Hồ Ly nói:

“Đứa bé không có cha, vẫn có thể lớn lên khỏe mạnh, con thỏ tiên sinh không có cha, cũng trở nên vô cùng lợi hại. Hơn nữa chúng em còn có hiệu trưởng rất tốt.”

Sau khi Lị Lị nói như vậy, sắc mặt Hứa Thu không trở nên tốt hơn, trái lại còn tệ hơn trước không ít.

“Nếu có một ngày, cô cũng rời khỏi các em thì sao?” Hứa Thu nhẹ nhàng nói, sau đó dừng lại.

“Không có gì, em đi về trước đi, gọi những người khác tới, gọi Do Vũ qua đây trước.”

Cha mẹ của đám trẻ, một số người đã không còn nữa, còn có một số đứa bé không có cha mẹ.

Nhưng mà trên thế giới này, bọn họ còn có người thân khác.

Hứa Thu kể chuyện quá khứ cho đám trẻ, có đứa bé khóc, còn có đứa bé vô cùng kiên cường, không để ý lắm.

Hứa Thu đưa ra đáp án chắc chắn hết lần này tới lần khác, vô cùng nghiêm túc nói với đám trẻ.

“Các em là đứa bé được chờ mong sinh ra, ở trong lòng cô, vĩnh viễn đều là bảo bối.”

Khi nói những lời này xong, cô vốn định đi tìm Ngôn Đông một lát, nhưng thời gian thật sự quá muộn, có một số việc cô phải suy nghĩ cẩn thận mới được.

Đợi ngày mai, đợi đến ngày mai nghĩ kỹ, sắp xếp ngôn ngữ lại vậy.

Nói cách khác, không làm chuẩn bị gì đó rất dễ rơi vào hạ phong.

Nhưng mà khi Hứa Thu nằm trong phòng mình, cửa hành lang lặng lẽ mở ra, đám trẻ vốn nên ở trong phòng ngủ đều chạy ra, tập hợp ở phòng Châu Nương.

Dù sao cho dù là nhân ngư hay cá nước ngọt, thời gian dài rời khỏi nước đều không thoải mái lắm.

Đám trẻ này lén tụ tập lại.

“Hôm nay hiệu trưởng kể một chuyện xưa cho tớ.”

“Cũng kể cho tớ!”

“Kể cho tớ là chuyện xưa về nhân ngư.”

“Kể cho tớ là vinh quang của huyết tộc.”

Đám trẻ kể ra xong, sau đó phát hiện Hứa Thu kể chuyện xưa cho mỗi đứa bé không giống nhau, nhưng những chuyện xưa này đều có điểm chung.

“Dường như là kể chuyện xưa về cha mẹ chúng ta.”

Hoa Lan rung đùi đắc ý: “Tớ thì khác, tớ căn bản không có cha mẹ.”

“Cậu vốn dĩ không giống với bọn tớ!”

Đám trẻ lẩm bẩm: “Hiệu trưởng có biến!”

“Đúng vậy, buổi sáng hiệu trưởng lừa gạt cho qua, nhưng mà tớ nhớ rất rõ ràng, cô ấy nói, nếu cô ấy phải rời khỏi chúng ta thì làm sao bây giờ?”

“Vì sao hiệu trưởng sẽ rời khỏi chúng ta?”

Nguyên Cửu nói: “Hiệu trưởng rời đi rất bình thường, chính là đi ra ngoài mang đồ ăn ngon, mang đồ chơi, sau đó mang cư dân mới tới.”

“Không phải loại rời đi này, ý của tớ chính là, hiệu trưởng sắp vĩnh viễn rời khỏi chúng ta.”

Tuyển thủ phim truyền hình cấp mười Lị Lị nói: “Chẳng lẽ hiệu trưởng mắc bệnh nan y gì đó?”

“Đột nhiên phát sốt, hôm nay cô ấy còn suýt nữa ngất xỉu.”

“Buổi sáng tớ còn thấy gương mặt hiệu trưởng rất trắng.”

“Phi phi phi, nói linh tinh gì thế? Con thỏ tiên sinh nói, hiệu trưởng vô cùng khỏe mạnh.”

“Vậy cũng có khả năng là lời nói dối có ý tốt, trong phim truyền hình đều là như vậy, bị bệnh nan y cố ý giấu diếm người nhà bệnh nhân.”

“Logic này của cậu căn bản không phù hợp, hiệu trưởng cố ý che giấu, sao cô ấy sẽ làm ra loại chuyện sắp xếp hậu sự như vậy?”

Châu Nương cắt ngang

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip