Chương 80 : Không thể mỗi ngày đều đón sinh nhật được sao
Đột nhiên Nguyên Cửu nói: “Nếu như đón sinh nhật mới ăn được, thế không thể mỗi ngày đều đón sinh nhật được sao?”
Châu Nương có văn hóa nhất trong đám trẻ nói: “Ngốc thật, sinh nhật chính là ngày mà cậu sinh ra, làm gì có ai ngày nào cũng đón sinh nhật.”
Hứa Thu phớt lờ câu nói ngốc thật của Châu Nương, dẫu sao thì cũng là mấy lời trẻ con nói, hai đứa trẻ đều có tính trẻ con.
“Sinh nhật chính là cái ngày mà mọi người đến với thế giới này, mặc dù không thể đón sinh nhật mỗi ngày, nhưng mỗi năm đều có thể đón một lần.”
Hứa Thu nói tiếp: “Sinh mạng là một chuyện tốt đẹp, mọi người đều là bảo vật mà ông trời ban tặng cho thế gian, cho nên sinh nhật của mỗi người đều đáng được chúc phúc.”
Hứa Thu vừa dứt lời xong thì bầu không khí đột nhiên có chút ngưng tụ.
Mộc Chức từ trước nay nhát gan thẹn thùng đột nhiên dũng cảm nói: “Em……em cũng là bảo vật sao?”
Cô bé trông đen thui, không có ai thích, nên chỉ có thể ẩn nấp trong những nơi tối tăm.
Hứa Thu trịnh trọng gật đầu nói: “Đương nhiên rồi.”
Mặc dù vẻ ngoài của Mộc Chức trông có chút khó coi, nhưng trên thực tế thì cô bé là một con nhện nhỏ với đôi mắt ngấn nước và vẻ ngoài rất đáng yêu.
Quan trọng là tính tình của Mộc Chức rất tốt, cô bé ngoan ngoãn hiểu chuyện luôn được người ta thương yêu.
Có sự mở đầu của Mộc Chức thì những đứa trẻ khác cũng lần lượt đặt ra câu hỏi của mình.
Lúc này Lị Lị hỏi câu hỏi ngây ngô: “Hiệu trưởng, nếu như Lị Lị đã là bảo vật thì tại sao họ vứt bọn em ở nhà trẻ này?”
Trong ký ức của cô bé, ký ức liên quan đến mẹ: “Lị Lị không muốn ở trong nhà trẻ, Lị Lị muốn mẹ.”
Bánh kem thơm ngọt, đột nhiên Lị Lị không ăn nữa, cô bé òa lên khóc.
Do Vũ từ trước nay luôn nhạy cảm, cậu bé lập tức đồng cảm được, trong trí nhớ của cậu bé không có bất cứ ký ức liên quan đến mẹ, nhưng mà cậu bé nhớ biển.
Dù sao thì cái ao nhỏ này vẫn còn nhỏ quá, Hứa Thu đã nhờ người máy làm cho cậu bé một chiếc xe hơi để dễ di chuyển, chiếc xe được trang bị bốn bánh xe nhỏ, tấm ván phía trên là một chậu nước, bên trong có chứa nguồn nước thích hợp cho cuộc sống của cậu bé.
Biển chính là nỗi nhớ của Do Vũ, nhưng mà trên hành tinh hoang này lại toàn là cát vàng.
Do Vũ rơi nước mắt, sức truyền cảm rất lớn.
Bỗng chốc khung cảnh sinh nhật vui nhộn trở thành cảnh khóc lóc.
Còn Hứa Thu, trong nhất thời cũng không biết nên làm thế nào mới phải.
Mọi người đều có lý do khóc của mình, cô chỉ có một cái miệng, cũng không có cách nào an ủi đồng thời cùng lúc mười đứa trẻ được.
Không, còn một đứa không có khóc.
Bạch Táp cười toe toét, để lộ hàm răng sắc nhọn và cái miệng hồng hào, rõ ràng là một khuôn mặt dễ thương, nhưng biểu cảm trông siêu dữ tợn: “Khóc cái gì mà khóc, các cậu đến đây cũng đâu phải ngày một ngày hai, ai muốn khóc thì ra ngoài đi, đừng làm ướt bánh kem của tớ.”
Phải biết là, thân là một động vật họ mèo, Bạch Táp là thiên địch của mấy đứa trẻ trong nhà trẻ.
Nguyên Cửu bị dọa đến nỗi đang khóc mà nấc một cái.
Hứa Thu cười phụt thành tiếng, cô biết lúc này mà cười thì không được thích hợp, chỉ là dáng vẻ khóc lóc của đám trẻ quả thực có chút buồn cười.
Tiếng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền