Chương 104 : Linh Văn Thứ Hai! Nếu Chút Nữa Ta Ngất Xỉu, Đừng Quá Để Ý!
Hắn vừa luyện tinh hóa khí vừa lấy bội đao của mình đi đến một bãi đất trống, cởi áo lộ ra thân hình cường tráng, bắt đầu chăm chú bổ chém từng đao từng đao.
Lúc trước khi Lục Diệp tranh đấu với tu sĩ trắng nõn kia, hắn đã ý thức được, bản thân đang rơi vào tình trạng nát bét trên phương diện kỹ xảo chiến đấu.
Hắn có thể cắn thuốc tăng lên tu vi, nhưng kỹ xảo chiến đấu lại không thể tăng lên nhờ cắn thuốc.
Hơn nữa trước mắt cũng không ai có thể chỉ điểm cho hắn, cuối cùng Lục Diệp nghĩ ra một biện pháp ngu ngốc, chính là không ngừng vung đao chém như vậy. Hắn không biết làm như vậy có hiệu quả hay không, nhưng đây là phương pháp duy nhất mà hắn có thể nghĩ ra.
Về sau hắn nhất định sẽ gặp phải địch nhân càng ngày càng mạnh. Trong quá trình chiến đấu với người, thực lực tu vi và kỹ xảo chiến đấu là hai thứ không thể thiếu.
Dưới ánh trăng, thiếu niên chăm chú vung đao chém xuống, mồ hôi đầm đìa.
Cách đó không xa là hổ lớn tuyết trắng đang nằm ngáy o o, trên người quanh quẩn bạch quang, còn thiếu nữ áo choàng tóc đen hai tay ôm đầu gối, lẳng lặng nhìn theo…
Trăng tròn lơ lửng trên bầu trời làm bối cảnh, họa ý mông lung.
Khoảng hai canh giờ sau, Lục Diệp mới thu đao đi tới chỗ tối, lấy túi nước ra, thoáng rửa sạch một phen, mới mặc y phục vào, trở về dưới vách núi.
Hổ lớn đã sớm ngủ say, tiếng ngáy rung trời nhưng Y Y vẫn ngồi ở chỗ đó, hẳn là đang chờ hắn.
Nhưng khi nàng thấy được biểu cảm của Lục Diệp, lại lộ ra chút kỳ quái, bởi vì giờ phút này, dường như hắn vừa đưa ra một quyết định gian nan gì đó, vẻ mặt mang hàm ý ‘dù đối mặt với cả ngàn vạn người thì ta vẫn tiến tới.’
Nàng không nhịn được khẽ nghiêng đầu...
Lục Diệp khoanh chân ngồi xuống, suy nghĩ một chút lại dặn dò Y Y:
"Nếu chút nữa ta ngất xỉu, đừng quá để ý."
"Hả?" Vẻ mặt Y Y đầy khó hiểu.
Lục Diệp không giải thích quá nhiều, lập tức nhắm mắt lại, đắm chìm tâm thần, lại một lần nữa "nhìn" thấy Thiên Phú thụ chiếm cứ trong Nguyên linh khiếu của mình.
Trên tán cây khổng lồ, có ba chiếc lá đang hừng hực cháy, mảnh lá thứ tư đã nở rộ nhưng không bị đốt cháy.
Trong mỏ quặng Tà Nguyệt cốc, Thiên Phú thụ của hắn xuất hiện mảnh lá cây thiêu đốt đầu tiên, mang theo một loại linh văn gọi là Phong Duệ, nếu không có linh văn này, tiếp sau hắn cũng không thể dễ dàng giết chết Chu Thành vốn đã trọng thương kia, cũng sẽ không một kiếm đâm thủng linh lực hộ thể của nam tử trắng nõn nọ, càng không thể làm Xà yêu trọng thương, cuối cùng chiến thắng.
Có thể nói ở những thời khắc mấu chốt, đạo linh văn này đều mang đến trợ giúp rất lớn cho Lục Diệp.
Trước mắt trên Thiên Phú thụ lại có hai mảnh lá cây đang thiêu đốt, tâm trạng hắn vừa thấp thỏm vừa chờ mong không biết chút nữa mình sẽ đạt được loại linh văn gì.
Lục Diệp chậm rãi tập trung lực chú ý, nhìn về phía một chiếc lá đang cháy đằng kia, nhưng giống như tình huống lần trước, một chiếc lá nhỏ nọ nhanh chóng phóng đại, trong chớp mắt đã tràn ngập tất cả tầm mắt và tư duy của hắn.
Cùng lúc, có vô số tin tức không thể khống chế tràn vào trong đầu hắn, Lục Diệp lại sinh ra một loại cảm giác có người cầm búa hung hăng đập vào đầu hắn một
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền