Chương 84 : Ngươi Hỏi Cái Gì Ta Cũng Không Nói Cho Ngươi Biết!
Lục Diệp vừa nghe lời này, khóe mắt đã giật giật một cái, lúc trước hắn từng được nghe âm thanh uy nghiêm già nua này một lần, tới cuối cùng mới xác định được là Y Y đang giở trò quỷ.
Rõ ràng là ba tu sĩ kia đã bị dọa sợ, một người trong đó run rẩy cởi bỏ túi trữ vật bên hông mình, mở khóa cấm chế sau đó ném trên mặt đất, hoảng sợ nhìn hổ lớn, xin tha:
"Đại vương bớt giận, chúng ta vô ý mạo phạm, đồ đạc đều ở chỗ này, xin hãy bỏ qua cho chúng ta."
Con hổ lớn liếc nhìn túi trữ vật trên mặt đất, gầm gừ một tiếng: "Cút!"
Người kia vội vàng xoay người, không quay đầu lại đã bỏ chạy.
Có hắn dẫn đầu, hai tu sĩ khác cũng vội vàng bỏ lại túi trữ vật của mình, liều mạng chạy trốn.
Sau khi hổ lớn xác định ba tu sĩ kia đều đã chạy xa, nóp mới chậm rãi từng bước tiến lên, nhưng không chờ nó đi tới gần, lập tức có một người từ ngang trời giết ra, một tay nắm lấy ba cái túi trữ vật.
Hổ lớn hoảng hốt, lập tức nhảy ngược lại, mà trên đầu nó có một bóng người nho nhỏ bay ra, trợn mắt há hốc mồm nhìn Lục Diệp:
"Đó là đồ của chúng ta!"
Lục Diệp cầm túi trữ vật, thoáng kiểm tra lại rồi nhướng mày.
Hắn phát hiện đồ đạc trong mấy túi trữ vật này ít ỏi đến đáng thương, mỗi người chỉ có mấy hạt Uẩn Linh đan và thảo dược, một phần đồ dùng sinh hoạt linh ta linh tinh, về phần linh thạch thì không thấy bóng dáng.
Lục Diệp thầm mắng một tiếng quỷ nghèo, sau đó lấy Uẩn Linh đan ra, chia làm hai phần, mình thu một phần, một phần khác ném cho Y Y:
"Người thấy có phần!"
Y Y kinh hãi với thao tác của hắn, lập tức giương nanh múa vuốt nhào tới:
"Trả lại đây cho ta!"
"Xoẹt!" Trường kiếm ra khỏi vỏ, Lục Diệp nhìn Y Y nhào tới trước mặt, chỉ cười mà không nói.
Thân hình Y Y cứng đờ trước trường kiếm, nàng tức giận nghiến răng nghiến lợi, không ngừng chửi mắng, cái miệng nhỏ nhắn giống như bôi mật.
"Nếu không ta gọi ba người kia quay trở về?"
Y Y lập tức rụt cổ một cái, không cam lòng lui về, trong lòng đã biết mình không lấy lại linh đan trên tay Lục Diệp. Nàng có thể cảm nhận được, Lục Diệp đã trở nên hơn rất nhiều so với hơn một tháng trước, nếu thật sự ra tay, hổ lớn tuyệt đối không phải đối thủ của hắn.
Nhưng chuyện bị cướp này vẫn khiến nàng cảm thấy vô cùng ủy khuất, trong miệng nói thầm: “Đồ vô sỉ hèn hạ.”
"Hỏi ngươi một vấn đề."
Lục Diệp mở miệng.
"Ngươi hỏi cái gì ta cũng không nói cho ngươi biết!"
Y Y cắn răng nói.
"Nếu trả lời được, ta sẽ đưa lại mấy thứ này cho ngươi."
Lục Diệp giơ tang vật trên tay lên, chỉ là mấy hạt Uẩn Linh đan mà thôi, hắn cũng không quá để vào mắt.
"A!" Y Y khinh thường cười một tiếng, bày ra tư thế coi tiền tài như cặn bã, lượn đến trên đầu hổ lớn, ngồi thẳng người, ngửa đầu nói:
"Ngươi hỏi đi!"
"Ta nhìn thấy rất nhiều yêu tu ở phường thị dưới chân núi, dường như bọn họ cũng không có gì ghê gớm, vì sao những người kia lại sợ các ngươi như vậy?"
Điểm này làm cho Lục Diệp cảm thấy rất khó hiểu, những yêu tu kia tuyệt đối mạnh hơn hổ lớn. Theo đạo lý, tu sĩ đã quen với yêu tu rồi sẽ không sợ hãi một con yêu thú chưa hóa hình như vậy nhưng mà bọn họ lại sợ tới mức bị dăm ba câu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền