Chương 94 : Gia Hỏa Này Cũng Không Phải Hạng Người Dễ Nói Chuyện
“Xin đừng giết ta, van xin ngươi đừng giết ta!” Gương mặt Liễu Như Nhân tràn đầy nước mắt, nàng không ngừng cầu xin.
Lục Diệp cúi mặt xuống, lạnh lùng hỏi: “Ai sai khiến ngươi?”
“Không ai sai khiến, là do ta bị ma quỷ ám ảnh tâm thần, thấy tài phú nảy sinh ý định...” Dưới trạng thái hoảng sợ cực độ, đương nhiên là Liễu Như Nhân biết cái gì thì nói cái đó, thậm chí không chờ Lục Diệp tiếp tục đặt câu hỏi, nàng đã nói lung tung một hồi về tiền căn hậu quả.
“Vậy sao...” Lục Diệp giơ kiếm sắc trong tay lên.
Liễu Như Nhân nhận thấy sát khí của Lục Diệp, vội vàng hét lớn: “Đừng giết ta, ngươi muốn cái gì ta cũng đáp ứng!”
Trường kiếm hạ xuống, hổ lớn né tránh đúng lúc, lưỡi kiếm được gia trì linh lực xẹt qua cái cổ trắng nõn thon dài của Liễu Như Nhân.
Một chút ánh vàng bay ra từ trên mu bàn tay trắng như tuyết của Liễu Như Nhân, bay vào trong tay phải của Lục Diệp.
Thi thể không đầu co giật, phần cỗ còn có máu tươi tuôn ra như đài phun nước, một lát sau mới ngừng.
Y Y ở một bên, mí mắt khẽ giật giật, tất cả chuyện ngày hôm nay làm cho nhận thức của nàng về Lục Diệp được đổi mới, lúc này nàng mới hiểu, trước kia hổ lớn không chết trên tay tên này là do vận khí tốt.
Gia hỏa này cũng không phải hạng người dễ nói chuyện.
Lục Diệp khom lưng, tháo túi trữ vật bên hông Liễu Như Nhân xuống, lại đưa tay sờ soạng trên người nàng một lần. Hắn làm như vậy đương nhiên không phải muốn sàm sỡ, mà chỉ muốn xem trên người nàng có ẩn giấu túi trữ vật nào khác hay không.
Trên người hắn có túi trữ vật được cất giấu... Suy mình ra người, hắn cảm thấy người khác cũng có thể làm vậy.
Đáng tiếc Liễu Như Nhân không có thói quen này, dù sao nàng cũng là người của Thương Minh, không cần phải tranh đấu cùng người, cũng không cần mạo hiểm ở bên ngoài, cho nên túi trữ vật mang theo trên người rất an toàn.
Túi trữ vật của Liễu Như Nhân đang trong trạng thái mở ra, cho nên Lục Diệp thoáng kiểm tra một chút, cũng tìm được một ít đồ vật hữu dụng.
“Xử lý thi thể.” Lục Diệp phân phó.
“Hả” Y Y lộ vẻ mặt khó tin nhìn hắn, như muốn nói “Ngươi đang đùa ta sao?”
Lục Diệp lại lấy ra một cái bình từ trong túi trữ vật của Liễu Như Nhân, tung tung trong tay.
“Được rồi!” Y Y cuống quít nhận lời rồi nháy mắt với hổ lớn và vội vàng bận rộn làm việc.
Lục Diệp lại chạy về vị trí vừa giết chết tu sĩ trắng nõn lúc trước, cầm lấy túi trữ vật của gã, ngoài ra còn có vũ khí của tu sĩ trắng nõn kia.
Nửa canh giờ sau, trong nơi trú ẩn tại sơn động, Lục Diệp khoanh chân ngồi xuống, thân thể trần truồng, bôi Liệu Thương đan lên miệng vết thương.
Liệu Thương đan trong tay hắn đã không còn nhiều lắm, lần này lại dùng hai viên, cho nên chỉ còn lại bốn viên.
Lục Diệp hồi tưởng lại trận chiến hôm nay, không phải đắc chí vì đã chém giết một tu sĩ Linh Khê tam tầng, mà đang tự kiểm điểm lại bản thân mình.
Trong tranh đấu giữa những tu sĩ cấp thấp, đa số đều lấy cận thân liều mạng làm chủ, có thể nói đại đa số tu sĩ cấp thấp đều đi theo lộ tuyến binh tu, bởi vì tu vi không đủ cao, thời gian tu hành ngắn nên các tu sĩ cấp thấp không có thời gian cũng không có tinh lực đi nghiên cứu thuật pháp, chỉ có thể chờ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền