Chương 1247: Vịt Bầu chết, tiểu nhân vật bi tráng 1
Người dịch: PrimeK
Lãnh Dạ quay đầu nhìn thoáng qua, phát hiện phía sau có hơn 30 chiếc xe đi theo. Khóe miệng hơi giật giật, rút băng đạn ra nhìn - trong băng đạn còn lại viên đạn cuối cùng, tính cả viên đạn trong nòng súng, tổng cộng cũng chỉ còn hai viên đạn. Do dự một chút, chung quy nhịn xuống xúc động không có đem hàng tồn kho cuối cùng bắn sạch. Ôm súng tùy ý tựa lưng vào ghế, hơi nhắm mắt lại, trên mặt khó nén mệt mỏi cùng thần thương.
Về phần những chiếc xe đuổi theo phía sau kia - - thích thế nào thì thế nào, dù sao đừng hy vọng hắn có thể dựa vào hai viên đạn còn lại mà bắn nổ hơn 30 chiếc xe, vậy không thực tế.
Cũng may xe đuổi theo phía sau cũng giống như đoàn xe lúc trước, chỉ treo từ xa, không tới gần, cũng không bị bỏ lại. Giống như keo dính, dính người, còn ghê tởm.
Cứ như vậy, một chiếc xe Jeep chạy băng băng ở phía trước, thỉnh thoảng đột nhiên đổi phương hướng một chút. Phía sau mấy trăm mét thì treo một chuỗi đuôi thật dài, cuối cùng vẫn duy trì khoảng cách như vậy.
Song phương phảng phất hình thành ăn ý nào đó - ta không trêu chọc ngươi, ngươi cũng đừng nghĩ bỏ rơi ta.
Trong lúc vô tình, biển báo không biết từ lúc nào mà từ "B9" biến thành "B12", cũng có nghĩa là bọn họ tiến vào khu vực B12.
Không biết có phải do K và C hai người có sức chiến đấu mạnh nhất thất thủ hay không, dọc theo đường đi lại không có ai nhảy ra chặn đường, chỉ có một chuỗi đuôi thật dài phía sau cuối cùng không xa không gần đi theo.
Trong xe, 11 và Lãnh Dạ đều không nói gì nữa, ngược lại ba cô gái phía sau vẫn không ngừng khóc... Không phải vì Vận Mệnh mê mang của mình, mà là vì sự hy sinh của Hầu Tử, Hoàng Hậu và Dawell mà đắm chìm trong bi thương.
Bất quá khóc một đường, Lãnh Dạ có lẽ là bị ầm ĩ đến phiền, cào cào da đầu, rơi xuống một bồng bùn đất, xoay người vẻ mặt đau khổ nói:
"Đừng khóc, các bà cô, ba người các ngươi khóc đến tôi cũng đau đầu. Nếu không...
Thấy 3 người con gái còn đắm chìm trong bi thương, không một ai phản ứng hắn, Lãnh Dạ ánh mắt chuyển hướng đến người trẻ nhất là Trương Hân Hân, nghĩ nghĩ, nói: "
Đừng khóc tiểu mỹ nữ, tư thế khóc của em không đúng.
"
Nói xong vỗ vỗ bả vai của mình, nói: "
Hay là anh cho em mượn bả vai dựa vào? Yên tâm, không thu phí.
Trương Hân Hân xoa con ngươi đang khóc đỏ, thút thít "phì" một tiếng. Tuy rằng trong lòng vẫn bi thương như trước, nhưng bị Lãnh Dạ quấy nhiễu, không khí áp lực lại hòa tan một chút.
“Anh nói cho em biết, ở kinh thành, mỹ nữ kia thế mà là xếp thành hàng...
"
Mới nói được một nửa, 11 đột nhiên đạp thắng xe. Xèo - -! "
Một tiếng, lốp xe trượt dài hơn 10 mét mới dừng lại.
Lãnh Dạ thân thể không thể khống chế lắc lư về phía trước, ngẩng đầu kinh ngạc nói:
"Không phải chứ?
Nhưng ngay khi hắn vừa dứt lời, phía trước đột nhiên xuất hiện một lượng lớn binh lính thiết giáp vây quanh.
“Mẹ kiếp! "
Lãnh Dạ hoảng sợ, nhiều người như vậy, lúc trước đều trốn ở đâu?
Không chỉ vậy, hai bên trái phải cũng đồng thời xuất hiện một lượng lớn binh lính, ào ào xúm lại.
Lúc này 11 cho dù muốn lui cũng không còn kịp, bởi vì hơn 30 chiếc xe đuổi theo phía sau cũng đã xếp thành hình quạt, chậm rì rì đè lên.
Lãnh Dạ ôm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền