ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Nhật Ký Thành Thần Của Ta

Chương 106. Tung Tích (2)

Chương 106 : Nhân Miêu

Hai mắt cảnh giác nhìn hoàn cảnh bốn phía, bất luận có chút cỏ bay gió thổi, đều không tránh được ánh mắt của hắn, không, phải nói là chạy không nổi với máy quét của tiểu Sáng.

Nhưng hình như Tô Hạo lo lắng hơi dư thừa, đi thẳng được một lúc, đều không có phát sinh sự tình gì, dường như cái tiểu thành này, thật sự chỉ có một mình hắn.

Trên trời chỉ sót lại một tia ánh sáng nhạt, Tô Hạo dọc theo vách tường chậm rãi chạy đi, lòng bàn chân đã dày đặt vết chai, nhưng cũng không ngăn được cảm giác mát mẻ từ mặt đất truyền tới.

Tô Hạo ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, chỉ có ánh sáng của từng tròn sao chiếu xuống, nhưng không thấy ánh trăng, có khả năng thế giới này căn bản không có mặt trăng, đến ban đêm, chân tay nhìn khống thấu năm ngón.

"Tăng thêm tốc độ, bằng không trước khi màn đêm hoàn toàn phủ xuống, cái gì cũng nhìn không thấy, bánh bao thịt cho dù để ở trước mắt cũng không ăn được rồi!."

Rời đi được một đoạn, Tô Hạo đi đến một tiểu viện, đột nhiên nghe thấy trong phòng truyền đến thanh âm rơi vỡ, hắn dừng lại cẩn thận lắng nghe, phát hiện âm thanh lóe lên rồi biến mất, lại yên tĩnh một mảnh.

"Bên trong có người sao?"

Tô Hạo chần chừ, bắt đầu cẩn thận từng li từng tí đi vòng quanh tiểu viện này, nhìn xem có khả năng lặng lẽ tiến vào trong hay không.

Nhưng tường xây của căn tiểu viện này so với Tô Hạo lúc này thì khá là cao.

Tô Hạo dạo quanh một vòng, không nghĩ tới vậy mà phát hiện được một cái lỗ chó.

Cái chuồng chó này rất nhỏ, cũng chỉ có mấy con chó mèo nhỏ mới có thể đi vào, đổi thành một người bình thường trửng thành, tuyệt đối không có khả năng từ cái lỗ này chui vào trong.

Tô Hạo nằm xuống thử xem, vậy mà qua được!

Hắn tựa đầu nhìn vào bên trong dò xét, giống như một con giòi bình thường chậm rãi nhúc nhích vào trong.

"Không có ai?"

Tô Hạo chậm rãi đứng lên, bắt đầu quan sát tiểu viện này.

Trên sân tiểu viện phơi một ít cỏ khô không biết tên, còn thấy đằng xa một con chó to ở đằng kia, nó không ngừng lui về phía sau, một mực thối lui đến tận góc tường, không lui được nữa mới nhìn chằm chằm vào Tô Hạo.

"Đại Cẩu?" Tô Hạo bị dọa hoảng sợ kêu to một tiếng, cái thân thể nhỏ nhắn này tuyệt đối không có khả năng đánh thắng đầu cho lớn này.

Tô Hạo vô thức muốn quay đầu chạy, nhưng phát hiện con chó này tựa hồ còn sợ hắn hơn! Nó sợ cái gì?

"Không phải là đầu chó phế chứ?"

Tô Hạo nghĩ trong chốc lát, phát hiện là một đầu chó phế, sau đó mặc kệ, liền rón rén dạo một vòng quanh sân.

Rất nhanh liền phát hiện phòng bếp, hắn lặng lẽ đẩy cửa ra, xác nhận không có ai, rất nhanh chui vào, đóng cửa lại.

Ở trong phòng bếp, Tô Hạo đã tìm được một chút đồ ăn thừa, không quan tâm có ngon hay không, hắn đều nuốt vào trong bụng, lại hung hăng uống một ngụm nước, sau đó mới thả lỏng tâm tình xuống.

"Xem ra tạm thời không chết đói được."

Giờ phù này bụng đã có cảm giác no, từ đó mang đến cho Tô Hạo cảm giác an toàn.

Tô Hạo nhận định cái nơi yên tĩnh này, tuyệt đối có vấn đề, hiện tại tuy ăn uống no say, nhưng trước mắt không thể chạy ra ngoài khám phá rồi.

Hắn ở trong phòng bếp dạo một vòng, phát hiện những bó củi chồng chất lên như một bức tường, đúng là một chỗ tuyệt hảo để ẩn thân.

Tô Hạo lập tức cẩn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip