Chương 67 : Đúng Sai (1)
Tô Hạo đỡ một đấm của Kim Đại Đồng, mượn lực thối lui sau vài bước.
Kim Đại Đồng lại chân sau phát lực, lực lượng từ dưới thân truyền lên nắm đấm, mang theo toàn bộ lực lượng, hướng phía Tô Hạo đấm tới.
Nhưng mà làm cho hắn không nghĩ tới chính là, dưới chân như đạp vào khoảng không, trong nháy mắt thất thể mất đi trọng tâm cân bằng.
"Cái gì?" Kim Đại Đồng lập tức kinh hãi, hắn cũng hiểu mình bị trúng chiêu rồi, trong nháy mắt da đầu rung lên.
Tô Hạo vừa rồi chạy trốn, cũng không chỉ có chạy thôi đâu, mà hắn tìm một địa phương có mặt đất cứng rắn, sau đó quán chú huyết khí vào hai chân, lặng lẽ để lại trên mặt đất vô số hố sâu, ở trong đêm tối như vậy, nếu không chú ý quan sát, căn bản không thể biết được. Hắn cũng chờ khoảnh khắc này lâu lắm rồi.
Những cái hố này không có tác dụng lớn lắm, nhưng chỉ cần làm Kim Đại Đồng mất trong tâm trong nháy mắt là đủ rồi.
Trong nháy mắt Kim Đại Đồng mất đi trọng tâm, hắn liền triển khai.
"Hoạt Ảnh Bộ!."
Một đao quét từ trái qua, Kim Đại Đồng lúc này đã bị phế đi tay trái, nhìn thế đao quét, một đào này của Tô Hạo như muốn chặt đầu.
Kim Đại Đồng đột nhiên nhe răng cười, đôi chân dưới đất như thể đạp không, trong nháy mắt liền khôi phục vẻ cân bằng. Cánh tay trái nguyên bản mền nhũn, vậy mà từ lúc đào đã nâng lên, chặn lại lưỡi đao đang nhắm đến.
"Ha!."
Hắn hét lớn một tiếng, tay phải điều chỉnh hướng, một quyền đánh tới Tô Hạo.
"Toái Cốt!."
Dưới suy nghĩ của hắn, một quyền này, Tô Hạo chết chắt rồi.
"Bá!." Cánh tay trái lần nữa bị chặt đứt.
"Phanh!." Tô Hạo lần nữa bị một quyền đập vào ngực trái.
Đồng dạng cũng là một tay đổi một quyền.
Nhưng lần này, hắn không còn bị bay ngược về phía sau nữa, mà hai chân gắt gao đạp trên mặt đất, vững như núi, lưỡi đao vừa chém dứt cánh tay kia liền đổi hướng mà quay về.
"Phốc!."
Đầu lâu của Kim Đại Đồng bay lên cao.
"Bình Chướng!."
Ánh mắt Kim Đại Đồng theo đầu lâu mà bay lên cao, tuy cuống họng đã bị chặt đứt nhưng vẫn có thể phát ra âm thanh quỷ dị.
Đợi đến khi đầu lâu trùng trùng điệp điệp rơi trên mặt đất, hai mắt triệt để mất đi sự sống, hắn đều nghĩ mãi không ra, vì sao đối phương có thể dùng hai lần Bình Chướng.
Sớm chuẩn bị hai cái phù văn? Không thể nào, chuyện này, ngay cả đến Phù Văn Sư lợi hại nhất cũng không làm được....
Kim Đại Đồng nghĩ mãi không ra, một khắc cuối đời, hắn chỉ nghĩ đến một câu:
"Con mẹ nó!."
Xử lý xong hiện trường, Tô Hạo cố ý chạy tới Kim gia một phen, xử lý hiện trường ở đây, thu lại trường đao thuộc về mình.
Thông qua tiểu Sáng trợ giúp, không phát hiện điều gì khác thường, hắn mới trở lại học viện.'.
Tô Hạo trở lại ký túc xá, nằm ở trên giường, ngơ ngác nhìn trần nhà.
Hắn đã có lực lượng cường đại, thậm trí đủ để đánh bại người xếp thứ hai trong Học Viện, Kim Đại Đồng, ở trong trấn Lăng Vân này, cũng coi như là có sức để chiến một trận.
Nhưng nương theo thực lực tăng cao, là giết chóc, đến cả người quen thuộc như Kim Đại Đồng cũng chết trên đao của hắn.
Hắn trong lúc nhất thời không biết mình làm có đúng không.
Hắn cho rằng lòng dạ của hắn cứng rắn, có thể thoải mái đá bay tất cả chướng ngại cản trở trên đường đi của hắn.'.
Hắn cho rằng tính mạng của con người không trọng yếu, bởi vì nhân sinh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền