Chương 92 : Vô Thanh Sát Lục (1)
"Làm sao bây giờ?"
Còn lại bảy tên võ giả trong lúc nhất thời đầu đổ đầy mồ hôi lạnh.
Lúc này có một gã võ giả nói:
"Lần này Nhân Vương tự mình hạ lệnh, nếu không thành công thì hậu quả mọi người không cần nghĩ cũng biết. Có biện pháp nào, đừng có che giấu nữa."
Tất cả mọi người đều gật đầu.
Một võ giả chợt lóe lên linh quang, đề nghị:
"Chúng ta đánh không lại, thì chơi hao tổn rồi giết hắn!."
"Hao tổn thế nào?"
"Chúng ta cứ ở phía sau lưng hắn, cũng không tới gần, nếu như hắn quay lại, chúng ta liền bỏ chạy, nếu như hắn muốn chạy, chúng ta liền đuổi theo..."
"Nếu như chúng ta bị đuổi kịp thì làm sao?"
"Đối phương am hiểu tập kích với bức tốc trong cự ly ngắn, tốc độ rất nhanh, nhưng nếu như hắn muốn đuổi theo chúng ta, thì chưa chắc đã theo kịp. Vì vậy, dù cho hắn đuổi lại, chúng ta cũng không cần sợ!."
"Đúng, nếu như hắn đuổi theo tập kích chúng ta, chúng ta liền liên thủ lại với nhau, cùng tiêu diệt hắn."
"Thế chúng ta hao tổn tới khi nào?"
"Nhân Vương không đưa ra kỳ hạn, lúc nào cũng được."
"So với xúc động chạy lên thí mạng thì kết hoạch này hợp lý hơn!."
"Ý kiến hay!."
"Cứ như vậy đi!."
Đề nghị này rất nhanh được tất cả mọi người tán thành.
Vì vậy, thời điểm Tô Hạo quay lại lao tới đối phương, đối phương liền co chân lên chạy trốn.
"Sao lại chạy?"
Tô Hạo đuổi theo một lát, phát hiện tuy rằng có thể đuổi kịch, nhưng mà đuổi kịch cũng không còn dễ làm ăn rồi.
Song phương đều cùng chạy một hướng, như vậy ưu thế bức tốc của hắn hầu như không còn.
Nếu như không có ưu thế tốc độ, thì không thể bắt lẻ được, khoảng cách giao chiến gần nhau, hắn chưa kịp chém đầu đối phương thì đã bị vây công.
"Vậy tranh thủ thời gian rời đi, thoát khỏi đối phương."
Nghĩ một lát, Tô Hạo không đuổi theo, quay người rời đi.
Nhưng mà chạy chưa được bao xa, vậy mà hắn phát hiện đối phương lại đuổi theo.
"Còn dám đuổi theo? Đây là chủ động muốn chết!."
Tô Hạo mày, toàn bộ phù văn triển khai, trực tiếp chạy tới nghênh đón đối phương.
Chuyện phía sau vượt ngoài dự kiến của Tô Hạo, đối phương vậy mà lại chạy.
"!." Mí mắt Tô Hạo nhảy dựng, không quan tâm đến đối phương, quay người rời đi.
Nhưng mà còn chưa chạy được bao xa, đối phương lại đuổi tới.
Tô Hạo quay đầu tăng tốc chạy tới, bảy võ giả kia lại quay đầu bỏ chạy.
Trong đầu Tô Hạo hiện đầy dấu chấm hỏi, thiếu chút nữa nhịn không được mà chửi tục.
Bảy tên kia rốt cuộc muốn làm gì? Muốn đánh thì đánh, không đánh thì về nhà ngủ!
Sau đó Tô Hạo một mực chạy, đối phương một mực đuổi theo, tuy rằng khoảng cách kéo dài càng ngày càng xa, nhưng cũng không thể cắt đuôi được.
Trong đầu Tô Hạo buồn bực không thôi, sau khi bỏ qua đối phương khoản hai nghìn năm trăm mét, trong Ra-Đa Tô Hạo đã mất đi biểu tượng của 7 tên võ giả, hắn lại chạy tiếp một đoạn, thay đổi phương hướng, xong rồi lại chạy như điên.
Không biết chạy qua bao lâu, Tô Hạo chậm rãi dừng lại, há mồm thở dốc, lẩm bẩm nói:
"Chạy xa như vậy rồi, dựa theo khoảng cách tốc độ đối lập, thì ta ít nhất cũng phải cách bọn họ hơn năm nghìn mét, có lẽ mất dấu rồi!."
Đối với chuyện thoát được hay chưa, Tô Hạo cũng không chắc chắn lắm.
Tô Hạo không hề toàn lực chạy trốn, mà tùy ý chuyển một phương hướng , không nhanh không chậm chạy.
Sau khi chạy được một đoạn, huyết khí
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền