Chương 97 : Nắm Bắt Cơ Hội (2)
Lại qua thêm mười ngày, Tô Hạo cầm ra một quả cầu lớn hơn lần trước ra ngoài.
Vẻ mặt tràn đầy mong đợi.
Sau khi cẩn thận kích hoạt quả boom, hắn lập tức chạy trốn ra xa, trốn sau một tảng đá lớn.
Lần này thời gian kích nổ là mười giây, vô cùng an toàn.
"Oành !"
Một tiếng nổ mạnh vang lên rung trời, lỗ tai Tô Hạo trong nháy mắt bị chấn động vù vù.
Trái tim thiếu chút nữa mà ngừng nửa nhịp.
"Mả mẹ nó! Trâu quá!."
Tô Hạo đi tới trước hố bom, nhìn đường kích hố sâu hơn mười mấy mét, uy lực này đến cả võ giả cảnh giới Thái Sư chưa chắc đánh ra được.
Hơn nữa, võ giả Thái Sư mà ăn phải qua boom này, không kịp chuẩn bị, dù cho có áo giáp chống dỗ, cũng có thể mất nửa cái mạng, tuy nhiên có phòng bị trước, hoặc né tránh, thì cũng có thể chịu nổi.
"Ừ, thử cường hóa thêm một phen, thử xem trăm miếng phù văn "
Bộc Phát
"' hiệu quả ra sao?"
Chỉ là một quả boom cấp Thái Sư, hiển nhiên đây không phải thứ Tô Hạo mong muốn, thứ hắn cần là một quả cầu có thể giải quyết mọi phiền não của bản thân.
"Tuy nhiên, tài liệu có chút không đủ, phải đến thành gần đây để bổ sung."
Nhưng mà một thân áo giáp của Tô Hạo cũng quá rêu rao rồi, nói không chừng sẽ bị người ta nghi ngờ là "Phù Văn Sư Áo Giáp Bạc." đưa tới việc bị người ta đuổi bắt.
Vì vậy, hắn đợi đến khi bay đến ngoài trấn nhỏ, sẽ đem cánh phía sau áo giáp giấu kỹ, lại hóa trang một chút rồi mới vào thành.
Thời điểm Tô Hạo bay trên trời cao, có thể nhìn thấy thị trấn nhỏ ớ phía xa, hắn bắt đầu hạ thấp độ cao.
"Hả? đó là cái gì?"
Chỉ thấy trong tiểu trấn chậm rãi bay lên khói lửa dày đặt, tựa như xảy ra hỏa hoạn.
Tô Hạo quyết định không vội vàng tiến vào tiểu trấn, mà đổi sang hình thức bay Tĩnh Âm, rất nhanh bay lên cao, đi vào tầng mây trong trấn, xuyên thấu qua tầng mây khẽ nheo mắt quan sát.
Nhưng phát hiện có một chút lúng túng, bởi vì cao quá nên nhìn không rõ.
Còn thiếu một cái kính viễn vọng, phù văn mới có thể giải quyết, Tô Hạo hạ quyết tâm khi trở về sẽ nghiên cứu một phen.
Tuy nhiên bây giờ...
Bay thấp một chút? bị phát hiện thì làm sao bây giờ?
Bị phát hiện thì bị phát hiện chứ, ai có thể làm gì hắn? Cùng lắm bay đi là được.
Nghĩ xong, Tô Hạo liền hạ thấp độ cao, bay khoản độ cao bảy tám trăm mét.
Lúc này hắn đã thấy rõ chuyện gì xảy ra phía dưới.
Ở giữa thị trấn có một cái bàn lửa cực lớn, xung quanh tụ tập vô số dân trấn, lặng im nhìn ánh lửa hừng hực thiêu đốt.
Lúc này, thủ vệ đội của thị trấn đang đem từng cuốn thư tịch ném vào trong đó.
Đây chính là hai quyển sách mà Tô Hạo bán ra, Võ Giả Chi Lộ cùng Phù Văn Toàn Giải.
Tô Hạo im lặng.
Hắn bay ra khỏi bên ngoài thành, sau khi hạ cánh, trang điểm toàn thân một chút, lại trang điểm cho mình thành một người khác, hắn mới đi vào thị trấn, thẳng đến quảng trường trung tâm.
Sau khi hỏi thăm nhiều người, hắn cũng biết được chân tướng sự tình.
Võ Giả Chi Lộ cùng Phù Văn Toàn Giải bị liệt vào sách cấm, không cho phép bất luận kẻ nào tư tàng, một khi bị phát hiện, lập tức bị bắt bỏ vào trong lao, phán xử tội nặng nhất, sau đó bị xử quyết.
Hơn nữa, nếu có người báo án sẽ được ban thưởng một đồng vàng!
Vì vậy rất nhiều người
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền