Chương 377: Rừng trúc tím sau đạo quán
Chúc Hạ Dương khó khăn lắm mới giải thích cho Dư Sanh hiểu, vừa ra khỏi phòng cô ấy, điện thoại đã vang lên.
Sau đó Chúc Hạ Dương nhanh chóng đến phòng Y Bạch, sau khi đóng cửa lại, hai người ngồi xuống.
"Thế nào rồi, nhanh vậy đã có tin tức rồi sao?"
Chúc Hạ Dương hỏi.
"Đúng vậy, đúng lúc ban nãy có một vị sư đệ mang thức ăn đến cho anh nên đã hỏi thăm một chút, Linh Sơn này đúng là có thể thông với đường xuống âm giới, nhưng mà tiểu sư đệ đó nói là nơi đây canh gác rất cẩn thận, trừ khi được Thanh Vũ chân nhân cho phép, nếu không không ai được đến gần. Hơn nữa trong hang động đó cực kỳ nguy hiểm, dù ai đi vào cũng không thể ra, trước đó cũng đã có người tò mò đi vào nhưng mà sau đó cũng chưa hề ra ngoài."
Y Bạch đáp.
"Ở đâu?" Chúc Hạ Dương kéo ống tay áo của Y Bạch vội vàng hỏi, mấy lời nguy hiểm gì đó mà Y Bạch nói cô đều không nghe thấy. Cô chỉ biết mình có thể đi xuống Âm giới cứu Mạc Thần, mấy chuyện khác đều không quan trọng.
Y Bạch cau mày,
"Sao em lại nghe ngóng chuyện này, em cũng không được làm bậy."
Mặc kệ Thanh Vũ có đồng ý hay không, con đường đó nguy hiểm cỡ nào, cô nhất định phải đi.
"Chỗ đó ở đâu, em muốn đi vào đó thì phải làm sao?"
Chúc Hạ Dương vẫn quấn lấy Y Bạch hỏi vấn đề này, mà Y Bạch không thể làm gì khác là nói cho cô biết.
"Ở rừng trúc tím phía sau đạo quán."
Cùng lúc ấy, Dư Sanh vẫn còn đang suy nghĩ về những lời Chúc Hạ Dương vừa nói.
"Em chỉ lo lắng..."
Dư Sanh ngập ngừng.
"Lo lắng chuyện gì?"
Chúc Hạ Dương hỏi.
Dư Sanh có hơi ngại liếc mắt nhìn Chúc Hạ Dương, cứ như cô là một con cọp ăn thịt người, sẽ nuốt cô ấy vào bụng.
"Lo lắng sau này Y Bạch sẽ đau lòng. Hạ Dương và quỷ vương Dạ Minh ở bên cạnh nhau, như vậy Y Bạch lẻ loi một mình chắc chắn sẽ rất đau lòng, cảm giác yêu một người nhưng lại không được ở bên nhau này giống hệt như em lúc này."
Dư Sanh bày tỏ nỗi lòng.
"Hả?" Chúc Hạ Dương ngạc nhiên, cô gái này đang nói gì vậy? Mình và Dạ Minh ở bên nhau thì Y Bạch sẽ khó chịu sao? Có phải là Dư Sanh hiểu lầm gì không?
"Em thừa nhận em thích Y Bạch, nhưng mà chẳng qua chỉ là thích, em biết hai người bọn em không có khả năng, em sẽ lựa chọn buông tay. Nhưng mà Y Bạch và Hạ Dương từ nhỏ đã biết nhau, lại nhận lệnh của sư phụ xuống núi ở bên cạnh chị lâu như vậy, nhất định là rất nặng tình với chị, nên..."
Dư Sanh tiếp tục nói, giọng đầy lo âu.
"Dừng lại!" Chúc Hạ Dương vội vàng ngắt lời Dư Sanh lại, để cô ấy đừng nói tiếp.
"Trong đầu em nghĩ cái gì vậy? Y Bạch không thích chị, trái lại còn có ý với em."
...
Dư Sanh nghe vậy thì lời trong cổ nghẹn lại, vẻ mặt mờ mịt nhìn Chúc Hạ Dương, sau đó lại cười khổ lắc đầu, nhanh chóng phủ nhận.
"Không đâu, không đâu, đã lúc này rồi chị Hạ Dương còn đùa em, nói vậy là đang cười em sao?"
Nhìn dáng vẻ của Dư Sanh, Chúc Hạ Dương thật sự muốn tát cho tỉnh ra.
"Con bé ngốc này, Y Bạch có ý với em chứ không phải chị, em không có nghe lầm, chị cũng không đùa em."
"Nhưng mà... rõ ràng anh ấy thân thiết với chị hơn, trước mặt chị rất tự nhiên cởi mở mà."
Dư Sanh phản bác.
Chúc Hạ Dương cuối cùng cũng biết tại sao Dư
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền