Chương 385: Huyết mạch tương liên
Cửa tiệm số 47 thành phố Thanh Phong.
Vì để chăm sóc tốt cho cửa hàng và Bảo Bảo, Hiểu Uyển đã đến phòng khách ở gác mái của Chúc Hạ Dương ở. Đang nửa đêm, Bảo Bảo trong lòng Hiểu Uyển bỗng nhiên ngồi bật dậy.
Động tác của Bảo Bảo đánh thức Hiểu Uyển. Cô vội vàng bật đèn lên, nhìn vẻ mặt hoảng hốt của Bảo Bảo, lo lắng hỏi:
"Bảo Bảo làm sao vậy, gặp ác mộng sao?"
"Dì Hiểu Uyển, cháu mơ thấy mẹ, mẹ rơi vào một lốc xoáy đáng sợ, cháu có kéo thế nào cũng không được, mẹ biến mất ngay trước mặt cháu."
Bảo Bảo hoảng sợ kể lại.
Nghe vậy, Hiểu Uyển vội an ủi:
"Không đâu, chị Hạ lợi hại như vậy, sao lại thế được, mơ thường ngược lại với sự thật, chị ấy nhất định bình an vô sự."
Cô ôm cơ thể nho nhỏ của Bảo Bảo vào lòng, đưa tay xoa đầu cậu bé, rất dịu dàng.
Bàn tay nho nhỏ của Bảo Bảo đặt ở trước ngực, trong lòng cậu bé bỗng nhiên nhói đau, một cảm giác khó thở trước giờ chưa từng có xuất hiện. Cậu bé có thể cảm nhận được, nhất định là mẹ đã gặp nguy hiểm, hơn nữa còn không phải là nguy hiểm bình thường.
"Không, lần này không giống."
Bảo Bảo đưa tay mình vào miệng, dùng một chút sức cắn đứt da, máu đỏ tràn ra ngoài.
Hiểu Uyển hoảng hốt hô lên:
"Bảo Bảo, cháu làm gì vậy?"
Cậu bé không để ý đến Hiểu Uyển, chỉ thấy giọt máu của cậu dần lơ lửng trên không trung, phát ra ánh sáng màu đỏ, run rẩy trong không trung một lát sau đó rơi xuống đất.
"Không phải ma lực của cháu đã biến mất sao?"
Hiểu Uyển kinh ngạc hỏi.
"Tuy rằng hồi phục rất chậm nhưng mà vẫn có hy vọng. Cháu và mẹ huyết mạch tương liên*, chỉ có thể cảm nhận được hơi thở mỏng manh của mẹ, tình hình ở đó nhất định không ổn, cháu thật sự không yên tâm."
Bảo Bảo lo lắng nói.
*Huyết mạch tương liên: cảm ứng giữa những người cùng máu mủ.
Hiểu Uyển thấy Bảo Bảo cứ như là một ông cụ non, nếu như mình không biết thân phận của cậu bé thì nhất định sẽ bị hù chết.
"Sớm biết vậy cháu đã không để mẹ đi."
"Bảo Bảo ngoan, chúng ta phải tin tưởng chị Hạ, chị ấy nhất định không bị đánh bại dễ dàng như vậy, chị ấy và Mạc Thần nhất định có thể quay về. Dì hiểu tâm trạng không muốn xa mẹ của Bảo Bảo, nhưng mà tâm trạng không muốn xa Mạc Thần của chị Hạ cũng giống như vậy, điều duy nhất hiện giờ chúng ta có thể làm là tin tưởng chị ấy."
Hiểu Uyển nhẹ nhàng khuyên nhủ.
Bảo Bảo khẽ gật đầu nhìn Hiểu Uyển, nhưng mà trong lòng cậu bé vẫn không thể nào yên tâm được. Cơn đau đớn mãnh liệt và cảm giác không thể thở nổi lại trào dâng trong lồng ngực. Bàn tay nhỏ của Bảo Bảo nắm chặt lớp áo trước ngực, trực tiếp lăn từ trên giường xuống đất, sắc mặt tái nhợt, mồ hôi nhễ nhại. "Mẹ..."
"Bảo Bảo, cháu không sao chứ?"
Hiểu Uyển hoảng hốt, nhanh chóng xuống giường ôm Bảo Bảo vào lòng. Nhưng dường như Bảo Bảo không thể khống chế được cơ thể mình vậy, giãy giụa trong lòng cô khiến Hiểu Uyển vài lần không ôm được.
Đúng lúc này, một giọng nói quen thuộc vang lên:
"Đưa cậu bé đến bên cạnh hoa vãng sinh đi."
Hiểu Uyển vừa ngẩng đầu đã thấy Trường Sinh, người vốn chưa từng xuất hiện từ sau khi bị Chúc Hạ Dương đuổi đi.
Không chần chừ, Hiểu Uyển làm theo lời của Trường Sinh, ôm Bảo Bảo đến trước chậu hoa vãng sinh cạnh cửa sổ. Cô thấy hoa vãng sinh trong hộp gỗ nhẹ nhàng đung đưa, dáng vẻ rất
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền